Buổi tiệc hào môn và màn ra mắt "kẻ quê mùa"
Buổi tiệc kỷ niệm 30 năm thành lập Vân thị được tổ chức tại sảnh tiệc lớn nhất của khách sạn
InterContinental Hải Thành. Đây là sự kiện quy tụ toàn bộ giới tinh hoa, từ các chính trị gia đến
những ông trùm tài chính khét tiếng. Mọi người đều tò mò về sự xuất hiện của "con gái ruột" nhà
họ Vân sau khi những tin đồn về việc tráo đổi thiên kim rò rỉ trên mạng xã hội.
Dưới ánh đèn chùm pha lê rực rỡ, Vân Mỹ Kỳ tỏa sáng như một nữ thần trong bộ váy đính kim
cương thủ công của nhà mốt Elie Saab. Cô ta đi bên cạnh Mộ Dung Thần – vị hôn phu tài giỏi
của mình, người đứng đầu tập đoàn M.S. Cả hai trông như một cặp trời sinh, nhận được không
ngớt lời khen ngợi từ quan khách.
"Nhìn kìa, Mỹ Kỳ tiểu thư đúng là khí chất không ai sánh kịp. Dù không mang dòng máu
Vân gia, nhưng cô ấy mới thực sự là bộ mặt của họ."
"Nghe nói con gái thật sự chỉ là một đứa trẻ vùng núi, chắc giờ đang trốn ở xó nào đó vì
xấu hổ rồi."
Vân Thiên và bà Vân mỉm cười đắc ý khi nghe những lời đó. Đúng lúc này, quản gia bước vào
thông báo: "Thưa Chủ tịch, Nhược Hy tiểu thư đã đến."
Cả sảnh tiệc bỗng chốc im lặng. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cửa chính. Nhược Hy bước vào,
nhưng không hề giống như những gì họ tưởng tượng. Cô không mặc đồ quê mùa, nhưng cũng
không diện váy dạ hội lộng lẫy. Cô mặc một bộ suit trắng cắt may cực kỳ sắc sảo, tối giản nhưng
lại toát lên một uy lực áp đảo. Gương mặt cô không trang điểm đậm, chỉ điểm một chút son đỏ,
nhưng đôi mắt sắc sảo của cô khiến người đối diện phải rùng mình.
Bà Vân tái mặt, vội vã chạy lại kéo tay Nhược Hy, nói nhỏ:
"Sao con lại mặc cái bộ đồ này? Ta đã chuẩn bị cho con chiếc váy màu hồng cánh sen rồi
cơ mà? Con định làm xấu mặt ta sao?"
Nhược Hy gạt tay bà Vân ra một cách thản nhiên:
"Chiếc váy hồng đó quá chật so với tôi, và nó cũng không hợp với khí chất của buổi tiệc
này. Vân phu nhân, bà lo lắng thái quá rồi."
Sự lạnh lùng của cô khiến bà Vân nghẹn họng. Nhược Hy tiến về phía trung tâm sảnh tiệc, đứng
đối diện với Mỹ Kỳ và Mộ Dung Thần. Mỹ Kỳ nhìn thấy Nhược Hy chiếm trọn sự chú ý, lòng
ghen tị bốc cháy, nhưng cô ta vẫn cố tỏ ra dịu dàng:
"Nhược Hy, em đến rồi sao? Chị cứ lo em không quen với những buổi tiệc lớn như thế
này. Đây là anh Thần, vị hôn phu của chị. Anh ấy rất giỏi về tài chính, nếu em có gì
không hiểu, có thể nhờ anh ấy dạy bảo."
Mộ Dung Thần nheo mắt nhìn Nhược Hy. Anh đã gặp qua hàng ngàn phụ nữ, nhưng chưa thấy ai
có ánh mắt thản nhiên và sâu thẳm như cô gái này. Có điều gì đó ở cô khiến anh cảm thấy vô
cùng quen thuộc.
"Dạy bảo tôi?" – Nhược Hy khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự mỉa mai cực lớn. "Lục
tổng bận rộn như vậy, tôi không dám phiền. Hơn nữa, những kiến thức về thị trường phái
sinh và thâu tóm ngầm mà anh ấy đang thực hiện tại dự án Khu Đông… tôi e rằng mình
hiểu rõ hơn anh ấy nghĩ."
Cả sảnh tiệc xôn xao. Dự án Khu Đông là bí mật kinh doanh của Mộ Dung Thần, làm sao một cô
gái vùng núi lại biết được? Mộ Dung Thần biến sắc:
"Cô nói gì? Làm sao cô biết về dự án đó?"
Nhược Hy không trả lời, cô thong thả cầm một ly rượu vang đỏ, nhìn về phía sân khấu nơi Vân
Thiên đang chuẩn bị phát biểu:
"Vân tổng, trước khi ông tuyên bố kế hoạch đầu tư 500 tỷ vào quỹ V-Global, tôi khuyên
ông nên kiểm tra lại tư cách thành viên của mình. Bởi vì V-Global không chấp nhận
những đối tác có đạo đức kinh doanh… đáng nghi ngờ."
Vân Thiên giận dữ:
"Nhược Hy! Con im miệng ngay! Con biết V-Global là ai không? Đó là tập đoàn đầu tư
đứng đầu thế giới, ngay cả tôi còn phải xếp hàng để được gặp trợ lý của họ. Một đứa như
con thì biết cái gì?"
Ngay lúc đó, điện thoại của toàn bộ các nhà báo và doanh nhân trong sảnh tiệc bỗng rung lên
đồng loạt. Một thông cáo báo chí khẩn cấp được gửi đi từ trụ sở V-Global tại New York: "V-
Global chính thức chấm dứt mọi đàm phán với Vân thị do phát hiện các hành vi gian lận tài
chính trong quá khứ. Đồng thời, Chủ tịch V-Global – người mang nghệ danh 'V' – hiện đang có
mặt tại Hải Thành để thực hiện cuộc thanh trừng nội bộ."
Mỹ Kỳ run rẩy, cô ta nhận thấy ánh mắt của Nhược Hy đang nhìn mình như nhìn một con mồi.
"Không… không thể nào… V-Global làm sao lại biết…"
Nhược Hy đặt ly rượu xuống bàn, cô tiến lại gần Mỹ Kỳ, ghé sát vào tai cô ta, giọng nói nhỏ
nhưng lạnh lùng như băng tuyết:
"Mỹ Kỳ, mười năm qua cô dùng cái danh thiên kim tài nữ để lừa gạt thế gian, tiêu xài
tiền bạc của cha mẹ tôi. Giờ đây, 'V' đã về rồi. Cô chuẩn bị sẵn sàng để quỳ xuống chưa?"
Nói rồi, Nhược Hy lấy trong túi ra một chiếc huy hiệu vàng ròng có khắc hình Phượng Hoàng –
biểu tượng độc quyền của Chủ tịch V-Global. Cả sảnh tiệc bàng hoàng tột độ. Vân Thiên ngã
quỵ xuống ghế, bà Vân thì không tin vào mắt mình. Người con gái họ coi là "vết nhơ", là "kẻ
vùng núi", thực chất lại chính là vị thần tài mà họ hằng ao ước được chạm tới. Phượng hoàng đã
chính thức vỗ cánh, và cơn bão sắp sửa quét sạch sự giả dối của Vân gia đã thực sự bắt đầu.