Khi Phượng Hoàng vỗ cánh – Bản án tử cho Vân
gia
Bầu không khí bên trong sảnh tiệc của khách sạn InterContinental lúc này tĩnh lặng đến mức có
thể nghe thấy cả tiếng kim đồng hồ tích tắc trên cổ tay của những vị đại gia đang nín thở. Mọi
ánh mắt, từ kinh ngạc, hoài nghi đến sợ hãi, đều đổ dồn vào chiếc huy hiệu vàng ròng trên tay
Vân Nhược Hy. Biểu tượng Phượng Hoàng vỗ cánh – thứ mà giới tài chính thế giới tôn thờ như
một tấm lệnh bài tử thần – đang lấp lánh dưới ánh đèn, minh chứng cho thân phận thực sự của cô
gái bị coi là "vết nhơ" vùng núi.
Vân Thiên cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, đôi chân ông ta run rẩy đến mức không thể đứng
vững, phải vịn chặt vào cạnh bàn trang trí để không ngã quỵ. Gương mặt ông ta biến sắc từ đỏ
sang trắng bệch, rồi sang tím tái. Người con gái mà ông ta định dùng để "giữ thể diện", người mà
ông ta định vứt bỏ sau khi buổi tiệc kết thúc, thực chất lại là người nắm giữ sinh mạng của tập
đoàn Vân thị.
"Nhược Hy… con… chuyện này là sao? V-Global… con thực sự là chủ của nó?" – Giọng
Vân Thiên lạc đi, không còn chút uy nghiêm nào của một vị Chủ tịch.
Nhược Hy thong thả cất chiếc huy hiệu vào túi áo vest, cô nhìn người cha ruột của mình bằng
ánh mắt lạnh lùng, không một chút gợn sóng tình cảm:
"Vân tổng, ông không cần phải gọi tôi là con một cách thân mật như vậy. Hai mươi năm
qua, ông đã có một đứa con gái hoàn hảo là Vân Mỹ Kỳ rồi cơ mà? Tôi chỉ là một kẻ 'nhà
quê, thô kệch' trong mắt ông thôi."
Bà Vân đứng bên cạnh, nước mắt bắt đầu rơi lã chã, nhưng đó không phải là nước mắt hối hận
mà là nước mắt của sự sợ hãi và tham lam. Bà ta định bước lại gần nắm lấy tay Nhược Hy,
nhưng bị ánh mắt sắc lẹm của cô chặn đứng:
"Nhược Hy, mẹ… mẹ không biết… Mẹ cứ tưởng con sống ở vùng núi khó khăn nên mới
muốn đón con về bù đắp. Con là con ruột của mẹ, dù có chuyện gì xảy ra, mẹ cũng luôn
yêu con nhất…"
"Yêu tôi nhất?" – Nhược Hy nhếch môi, nụ cười mang theo sự chua chát tột cùng. "Bà
nói yêu tôi khi bắt tôi ngủ ở phòng người hầu? Bà nói yêu tôi khi sỉ nhục bộ quần áo tôi
mặc? Vân phu nhân, tình yêu của bà thật rẻ mạt. Nó chỉ xuất hiện khi bà thấy tôi có giá
trị lợi dụng thôi."
Vân Mỹ Kỳ đứng đó, cả người run rẩy như cành khô trước gió. Cô ta thấy vị hôn phu Mộ Dung
Thần đang nhìn Nhược Hy bằng một ánh mắt hoàn toàn khác – không còn là sự khinh thường,
mà là một sự tò mò và thèm khát quyền lực. Mỹ Kỳ biết, nếu cô ta không làm gì đó, cô ta sẽ mất
tất cả: gia đình, danh vọng và cả người đàn ông này.
"Chị Nhược Hy, dù chị có là ai đi chăng nữa, chị cũng không nên dùng quyền lực để sỉ
nhục cha mẹ như vậy. Chị có tiền, có quyền, nhưng chị không có đạo đức!" – Mỹ Kỳ cố
gắng gào lên, hy vọng tìm được chút đồng cảm từ những quan khách xung quanh.
Nhưng đáp lại cô ta chỉ là những tiếng xì xào khinh bỉ. Giới thượng lưu Hải Thành vốn dĩ bạc
bẽo, họ chỉ đứng về phía kẻ mạnh. Và lúc này, kẻ mạnh nhất không phải là Vân gia, mà là Vân
Nhược Hy.
"Đạo đức?" – Nhược Hy tiến lại gần Mỹ Kỳ, khoảng cách gần đến mức Mỹ Kỳ có thể
nhìn thấy hình ảnh thảm hại của mình phản chiếu trong đôi mắt sâu thẳm của đối phương.
"Cô nói về đạo đức khi cô biết rõ mình là con của kẻ giúp việc nhưng vẫn âm thầm cùng
mẹ ruột cô đầu độc tâm trí cha mẹ tôi suốt 20 năm? Cô nói về đạo đức khi cô sai người
đến vùng núi để ám sát tôi ngay khi biết tin tôi sắp được tìm thấy? Mỹ Kỳ, nợ máu phải
trả bằng máu. Hôm nay, cái giá đầu tiên cô phải trả chính là sự thật."
Nhược Hy ra hiệu cho trợ lý. Ngay lập tức, một tập tài liệu dày cộp được ném lên sân khấu. Đó
là kết quả xét nghiệm ADN của Vân Mỹ Kỳ và bà quản gia cũ đã trốn đi mười năm trước, kèm
theo những bằng chứng về việc chuyển tiền bí mật từ tài khoản của Vân phu nhân vào tài khoản
của bà ta dưới sự chỉ đạo của Mỹ Kỳ.
Cả khán phòng bùng nổ. Vân Thiên nhìn vợ mình bằng ánh mắt điên cuồng:
"Bà… bà đã biết chuyện này từ lâu rồi sao? Bà cùng con khốn này lừa dối tôi?"
Bà Vân ngã quỵ xuống sàn, gào khóc thảm thiết. Buổi tiệc kỷ niệm rực rỡ bỗng chốc trở thành
một vụ án hào môn rúng động. Nhược Hy không thèm nhìn thêm một giây nào, cô quay lưng
bước đi, tà áo trắng lướt qua như một vị nữ thần báo thù.
"Vân tổng, sáng mai tôi sẽ cho người đến thu mua lại 40% cổ phần còn lại của Vân thị.
Nếu ông muốn giữ lại ngôi nhà này cho vợ và đứa con 'giả' của ông, hãy chuẩn bị tinh
thần để quỳ xuống van xin tôi đi. Phượng hoàng đã trở về, và lần này, tàn tro của sự giả
dối sẽ bị quét sạch."