Sáng hôm sau, một đoàn xe đen sầm uất dừng trước cổng Lục gia. Không có kèn hoa rộn rã, không có tiệc cưới đình đám, chỉ có sự lạnh lẽo và trang nghiêm như một buổi hành hình. Vãn Ninh diện một bộ váy lụa đơn giản, cô không hề trang điểm nhưng khí chất vẫn áp đảo cả rừng người của Mộ Dung thị.
Dinh thự Mộ Dung nằm biệt lập trên một ngọn núi phía ngoại ô, bao quanh bởi hàng rào điện và lực lượng vệ sĩ dày đặc. Đây là trung tâm quyền lực của thế giới ngầm Kinh Thành, nơi lệnh của một người có thể định đoạt sự sống chết của hàng nghìn người.
Vãn Ninh được dẫn vào phòng ngủ chính ở tầng cao nhất. Căn phòng rộng lớn với tông màu đen chủ đạo, toát lên sự cô độc và nguy hiểm. Ngồi trên chiếc ghế bành da lớn là một người đàn ông. Hắn đang thong thả lau chùi một khẩu súng lục bạc, ánh mắt sắc như dao cạo hắt ra từ dưới hàng mi rậm. Đó chính là Mộ Dung Kiêu.
Hắn cao lớn, phong thái của một bậc đế vương hắc đạo, gương mặt điển trai nhưng mang một vẻ tàn nhẫn khó gần. Nghe tiếng bước chân, hắn cũng không ngẩng đầu lên, giọng nói trầm thấp và lạnh lẽo vang lên:
Bất ngờ, Mộ Dung Kiêu vung tay, họng súng chĩa thẳng vào giữa trán Vãn Ninh. Những vệ sĩ xung quanh đều nín thở, họ đã chứng kiến không biết bao nhiêu vị hôn thê phải quỳ xuống khóc lóc van xin dưới họng súng này.
Thế nhưng, Lục Vãn Ninh không hề chớp mắt. Cô đứng đó, đôi tay buông thõng nhưng toàn thân đang ở trạng thái chiến đấu hoàn hảo nhất.
Trong một cái chớp mắt, khi Mộ Dung Kiêu còn chưa kịp nhận ra chuyện gì đang xảy ra, Vãn Ninh đã di chuyển. Động tác của cô nhanh như một tia chớp, cô gạt nòng súng sang một bên, đồng thời dùng một thế võ quân đội bẻ ngược cổ tay hắn.
Tiếng kim loại va chạm khô khốc. Khẩu súng văng ra khỏi tay Mộ Dung Kiêu. Vãn Ninh không dừng lại, cô xoay người, một cú đá vòng cầu cực mạnh khiến gã lão đại phải lùi lại ba bước. Ngay khi hắn định phản đòn, cô đã lao tới, dùng đầu gối đè chặt lên ngực hắn, ép hắn xuống sàn nhà, tay cô giữ chặt yết hầu của đối phương.
Cả căn phòng bàng hoàng. Đám vệ sĩ định rút súng nhưng Mộ Dung Kiêu ra hiệu dừng lại. Hắn nằm dưới thân cô, nhìn vào đôi mắt phượng rực lửa hận thù và sự kiêu hãnh của cô, trái tim vốn dĩ đã lạnh giá của hắn bỗng chốc đập mạnh một nhịp lạ lùng.
Mộ Dung Kiêu nhìn cô gái đang đè trên người mình, hắn không hề tức giận, trái lại, một nụ cười tà mị hiện lên trên môi:
Vãn Ninh buông tay ra, cô đứng dậy phủi phủi bộ váy:
Mộ Dung Kiêu đứng dậy, chỉnh lại bộ vest. Ánh mắt hắn nhìn cô giờ đây không còn là sự khinh thường, mà là một sự thèm khát chiếm hữu tột độ. Hắn liếc nhìn khẩu súng bị cô bẻ gãy một bộ phận nhỏ, thầm kinh ngạc trước sức mạnh thể chất của cô.
Đêm tân hôn đó, thay vì những nồng nàn thường lệ, họ ngồi đối diện nhau qua một chiếc bàn tròn, bắt đầu một bản thỏa thuận ngầm. Mộ Dung Kiêu không biết rằng, người vợ “mạnh mẽ” này chính là người được cử đến để tiêu diệt anh. Và Vãn Ninh cũng không ngờ rằng, đằng sau vẻ tàn nhẫn của gã lão đại này, lại là một bí mật kinh thiên động địa liên quan đến sự sụp đổ của gia đình cô mười năm trước.