Skip to main content

Cơn ghen của con quái vật

Cuộc sống tại dinh thự Hoắc gia đối với Đường Ninh không khác gì một cuộc dạo chơi trên lưỡi dao. Hoắc Mộ Hàn là một kẻ thất thường, lúc thì lạnh lùng như băng tuyết, lúc lại nồng nhiệt đến mức nghẹt thở. Anh không cho phép cô rời khỏi tầm mắt quá một tiếng đồng hồ và luôn kiểm soát mọi cuộc gọi của cô.

Sáng hôm đó, bác sĩ Trần Minh, một đồng nghiệp cũ và cũng là người từng thầm thương trộm nhớ Đường Ninh, đã tìm đến dinh thự để đưa cho cô một tập hồ sơ bệnh án quan trọng mà cô bỏ quên ở bệnh viện cũ. Khi hai người đang đứng ở sân vườn thảo luận về chuyên môn, Trần Minh vô tình chạm tay vào vai Đường Ninh để an ủi khi thấy cô có vẻ mệt mỏi.

Cảnh tượng đó ngay lập tức đập vào mắt Hoắc Mộ Hàn khi anh vừa bước xuống từ xe. Một luồng sát khí lạnh lẽo bao trùm cả không gian. Anh sải bước tới, không nói một lời mà trực tiếp nắm lấy cổ áo của Trần Minh, tung một cú đấm cực mạnh khiến vị bác sĩ kia ngã nhào xuống thảm cỏ.

  • Hoắc tổng, anh làm cái gì vậy?

Đường Ninh hốt hoảng lao tới can ngăn, nhưng cô lại bị Hoắc Mộ Hàn kéo mạnh vào lòng. Bàn tay anh siết chặt lấy eo cô như muốn bóp nát, đôi mắt anh đỏ ngầu vì sự chiếm hữu điên cuồng:

  • Tôi đã nói gì? Cô là người của tôi. Bất kỳ kẻ nào chạm vào cô đều phải trả giá. Bác sĩ Đường, có vẻ như tôi quá dung túng cho cô rồi nên cô mới dám trước mặt tôi mà dan díu với tình cũ?

Trần Minh đau đớn đứng dậy, định giải thích nhưng nhìn thấy ánh mắt giết người của Hoắc Mộ Hàn, anh ta chỉ biết sợ hãi rút lui theo lệnh của đám vệ sĩ. Sân vườn lúc này chỉ còn lại hai người trong bầu không khí đặc quánh sự giận dữ.

Hoắc Mộ Hàn không để cô kịp giải thích, anh bế xốc cô lên và đi thẳng về phía căn phòng cấm ở tầng hầm. Anh ném cô xuống chiếc ghế sofa da, khóa chặt hai tay cô trên đỉnh đầu. Hơi thở của anh hỗn loạn, con quái vật hưng cảm trong lòng anh lại bắt đầu thức tỉnh:

  • Đường Ninh, em muốn chữa trị cho tôi sao? Vậy thì hãy nhìn cho kỹ, đây mới là con người thật của tôi. Tôi sẽ không để em rời xa tôi nửa bước. Em nghĩ mình có thể dùng cái mác bác sĩ để trêu đùa tình cảm của tôi sao?

Đường Ninh không hề vùng vẫy, cô nhìn thẳng vào đôi mắt đang dần mất kiểm soát của anh. Cô nhận ra rằng, cơn ghen này không chỉ là sự chiếm hữu thông thường, mà nó xuất phát từ một nỗi sợ hãi bị bỏ rơi cực độ trong sâu thẳm tâm hồn anh.

  • Hoắc Mộ Hàn, anh đang sợ. Anh sợ nếu tôi gặp gỡ người khác, tôi sẽ nhận ra anh là một kẻ điên và rời bỏ anh đúng không?

Câu nói của cô đánh trúng vào tử huyệt của Hoắc Mộ Hàn. Anh khựng lại, đôi tay đang siết chặt lấy cô bỗng chốc run rẩy. Anh gầm nhẹ một tiếng rồi vùi mặt vào cổ cô, cắn mạnh một cái như muốn để lại dấu vết vĩnh viễn:

  • Đúng! Tôi điên đấy! Em là liều thuốc duy nhất, nếu em dám đi theo kẻ khác, tôi sẽ giết hắn, sau đó sẽ cùng em đi xuống địa ngục. Đừng thử thách lòng kiên nhẫn của một kẻ tâm thần, Đường Ninh.

Anh buông cô ra, lầm lũi rời khỏi căn phòng, để lại Đường Ninh với vết cắn đau nhói nơi cổ và một nỗi xót xa vô hạn. Cô hiểu rằng, để cứu được người đàn ông này, cô phải tìm ra được mảnh vỡ ký ức đã khiến anh trở nên tàn độc và sợ hãi thế giới đến vậy.