Skip to main content

Căn phòng bị khóa và bí mật của người đàn bà mất tích

Mùa đông ở Kinh Thành càng về khuya càng lạnh giá. Những cơn gió rít qua khe cửa của dinh thự Hoắc gia nghe như tiếng khóc than oán hận. Thẩm Ý không tài nào ngủ được. Vị đắng của chén thuốc ban chiều dường như vẫn còn vương vấn nơi đầu lưỡi, quyện với nỗi uất nghẹn trong lòng khiến lồng ngực cô đau nhức.

Lợi dụng lúc Đình Phong đã ngủ say sau một ngày làm việc mệt mỏi, Thẩm Ý khoác thêm chiếc áo choàng len mỏng, cầm theo chiếc đèn pin nhỏ đi xuống lầu. Cô không muốn ngồi yên trong căn phòng ngột ngạt này nữa. Cô muốn đi dạo, muốn tìm một chút không khí để thở, dù đó là không khí lạnh lẽo của Hoắc gia.

Cô đi về phía dãy nhà kho cũ ở phía sau vườn, nơi ít khi có người lui tới. Trong những câu chuyện thì thầm của những người hầu già mà cô vô tình nghe được, nơi đó vốn là phòng của bà Hai – người vợ thứ hai của ông nội Hoắc, người đã đột ngột biến mất không dấu vết cách đây hơn hai mươi năm. Người ta nói bà ấy bị tâm thần rồi tự tử, người thì bảo bà ấy bỏ trốn theo nhân tình, nhưng tuyệt nhiên không có một thông tin chính thức nào được lưu lại trong gia phả.

Đứng trước cánh cửa gỗ cũ kỹ bị khóa bằng một chiếc ổ khóa rỉ sét, Thẩm Ý cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Một sự thôi thúc kỳ lạ khiến cô muốn khám phá những gì ẩn sau cánh cửa đó. Cô chợt nhớ ra chùm chìa khóa dự phòng mà quản gia thường để trong tủ gỗ ở hành lang.

Sau mười phút loay hoay, cánh cửa cuối cùng cũng mở ra với một tiếng rít khô khốc. Bên trong căn phòng bụi phủ mờ ảo, mùi ẩm mốc xộc lên mũi khiến Thẩm Ý phải che miệng lại để khỏi ho. Dưới ánh đèn pin yếu ớt, cô thấy một căn phòng được bài trí rất thanh nhã, nhưng dường như thời gian đã ngưng đọng ở đây từ rất lâu.

Trên chiếc bàn trang điểm cũ kỹ bằng gỗ trắc, Thẩm Ý tìm thấy một cuốn nhật ký bìa da đã sờn rách. Cô run rẩy lật từng trang giấy vàng ố. Những dòng chữ mảnh mai, run rẩy hiện ra dưới ánh đèn:

Ngày… tháng… năm… Hôm nay bà Lan lại bắt tôi uống thứ thuốc đó. Nó đắng hơn cả nước mắt tôi. Họ nói tôi là kẻ điên vì tôi muốn rời khỏi ngôi nhà này. Họ không biết rằng, chính ngôi nhà này mới là một bệnh viện tâm thần khổng lồ, nơi những quy tắc là xiềng xích và sự im lặng là liều thuốc độc. Tôi nhớ tự do, nhớ bầu trời ngoài kia. Nếu một ngày tôi không còn ở đây, xin ai đó hãy nói với con trai tôi rằng mẹ nó không phải kẻ điên, mẹ nó chỉ muốn được sống như một con người.

Thẩm Ý bàng hoàng. Những dòng chữ này như đang nói thay cho nỗi lòng của cô hiện tại. Người đàn bà này đã phải trải qua những gì cô đang trải qua, nhưng ở một mức độ kinh khủng hơn nhiều. Đang mải mê đọc, Thẩm Ý bỗng nghe thấy tiếng bước chân đều đặn phía sau lưng.

Cô giật mình quay lại, ánh đèn pin chiếu thẳng vào gương mặt của bà Lan. Bà đứng đó, giữa màn đêm tĩnh lặng, trong bộ đồ sườn xám thẫm màu, trông bà như một hồn ma hiện về từ quá khứ. Đôi mắt bà không hề có chút ngạc nhiên, mà chỉ có một sự lạnh lùng đến tột độ.

  • Con đang tìm kiếm cái gì ở đây, Thẩm Ý?

Giọng nói của bà Lan trầm thấp nhưng vang vọng khắp căn phòng, khiến Thẩm Ý cảm thấy tim mình như ngừng đập. Cô vội vàng giấu cuốn nhật ký sau lưng, nhưng dường như không gì có thể qua mắt được người phụ nữ này.

  • Con… con chỉ là đi dạo và vô tình thấy cửa không khóa nên vào xem thôi ạ.

Bà Lan tiến lại gần, từng bước chân bà nặng nề như những tảng đá đè lên tâm trí Thẩm Ý. Bà đưa tay ra, ra hiệu cho cô đưa cuốn nhật ký.

  • Ở Hoắc gia này, sự tò mò luôn mang lại tai họa. Người phụ nữ sống trong căn phòng này đã không hiểu được điều đó, và kết cục của bà ta con đã biết rồi đấy. Con muốn trở thành người tiếp theo sao?

Thẩm Ý run rẩy đưa cuốn nhật ký cho mẹ chồng. Bà Lan cầm lấy nó, không hề nhìn lại mà ném thẳng vào lò sưởi cũ trong góc phòng, nơi những tàn lửa còn sót lại nhanh chóng thiêu rụi những trang giấy mỏng manh.

  • Quá khứ là thứ nên được chôn vùi. Con nên lo cho hiện tại và tương lai của mình đi. Ngày mai, ta sẽ mời bác sĩ tâm lý đến kiểm tra cho con. Đi dạo giữa đêm khuya và đột nhập vào phòng cấm… Thẩm Ý, con đang bắt đầu có dấu hiệu không bình thường giống bà ta rồi đấy.

Lời đe dọa thâm sâu của bà Lan khiến Thẩm Ý lạnh toát cả người. Cô nhận ra rằng, bà Lan không chỉ muốn kiểm soát hành động của cô, mà còn muốn dùng cái mác “tâm thần” để tước đoạt hoàn toàn tiếng nói của cô, giống như bà đã từng làm với người đàn bà tội nghiệp kia.

Bà Lan nắm lấy cổ tay Thẩm Ý, lực tay mạnh đến mức khiến vết xước trên chiếc vòng ngọc hôm trước dường như sâu thêm:

  • Về phòng đi. Và đừng để Đình Phong phải lo lắng về sự điên rồ của vợ mình. Một người chồng bận rộn không cần một người vợ làm loạn thêm cho cuộc đời nó.

Thẩm Ý bước đi trong sự vô hồn. Cô thấy mình đang lún sâu vào một vũng bùn đen tối mà càng vùng vẫy thì càng bị kéo xuống. Hoắc gia này không chỉ là một hào môn, mà là một nấm mồ chôn vùi thanh xuân và linh hồn của những người phụ nữ. Bí mật về người đàn bà mất tích không chỉ là một câu chuyện quá khứ, nó là lời cảnh báo về tương lai của chính cô nếu cô không tìm cách thoát khỏi vòng vây của bà Lan.

Đêm đó, Thẩm Ý nằm cạnh Đình Phong nhưng cô thấy anh xa vời vạn dặm. Cô biết mình không thể trông chờ vào sự bảo vệ của anh nữa. Cô phải tự cứu lấy mình trước khi ánh sáng cuối cùng trong tâm hồn bị dập tắt bởi bàn tay bọc nhung của mẹ chồng.