Skip to main content

Bữa tiệc của những nụ cười đông cứng

Không khí tại phủ họ Hoàng vào buổi chiều hoàng hôn mang một vẻ đẹp u uất đến nao lòng. Những tia nắng cuối ngày len lỏi qua những kẽ lá của những cây tùng cổ thụ, đổ những bóng dài loang lổ trên sân gạch bát tràng nhẵn nhín. Mùi trầm hương trộn lẫn với mùi đất sét ẩm ướt từ xưởng gốm phía sau tạo nên một thứ mùi hương đặc trưng, vừa sang trọng vừa ám ảnh.

Thẩm An Chi đứng trước gương, tay cô khẽ run khi chỉnh lại chiếc trâm cài tóc bằng ngọc bích – một kỷ vật của gia tộc mà bà nội chồng, bà Cố Hoàng Thái, đã đích thân trao cho cô trong ngày cưới. Chiếc trâm nặng trĩu, không chỉ vì chất liệu ngọc quý giá mà vì sức nặng của những kỳ vọng đang đè nén trên vai cô. Hôm nay là bữa tiệc gia đình định kỳ hàng tháng, một nghi lễ mà An Chi đã bắt đầu cảm thấy sợ hãi dù cô mới chỉ làm dâu được nửa năm.

Hoàng Minh bước vào, anh mặc bộ vest màu xanh navy thẫm, gương mặt điển trai nhưng luôn mang một vẻ ưu tư khó tả. Anh tiến lại gần, đặt tay lên vai An Chi. Cô có thể cảm nhận được hơi lạnh từ bàn tay anh, một cái lạnh như thấm vào từ những bức tường đá của phủ họ Hoàng này.

  • Em xong chưa? Bà nội không thích người khác đến muộn, dù chỉ là một phút.

An Chi quay lại, nhìn vào mắt chồng. Cô muốn tìm thấy một chút sự ủng hộ, một chút sự ấm áp để đối đầu với bầu không khí ngột ngạt sắp tới, nhưng đôi mắt Hoàng Minh lại giống như một hồ nước tĩnh lặng, không một gợn sóng.

  • Em xong rồi. Minh, anh có cảm thấy chiếc trâm này quá nặng không? Đôi khi em cảm thấy nó như đang ghim chặt lấy da đầu mình vậy.

Hoàng Minh khẽ nhíu mày, anh nhẹ nhàng chỉnh lại lọn tóc mai cho cô, giọng nói trầm thấp và đều đều:

  • Đó là vinh dự mà không phải ai cũng có được, An Chi. Em hãy cố gắng. Vì anh, và vì đại cục của gia đình.

Hai chữ đại cục khiến An Chi bỗng thấy đắng ngắt nơi đầu lưỡi. Cô bước theo anh xuống lầu. Phủ họ Hoàng rộng lớn với những dãy hành lang nối dài, mỗi góc tường đều trưng bày những bình gốm tuyệt mỹ nhất, được chiếu sáng bởi những ánh đèn vàng mờ ảo. Mọi thứ đều sạch sẽ đến mức không một hạt bụi, im lặng đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng tim mình đập.

Tại phòng ăn chính, một chiếc bàn tròn lớn bằng gỗ trắc đen bóng đã được bày biện sẵn. Những bộ bát đĩa bằng sứ mỏng như vỏ trứng, hoa văn thanh liễu tinh xảo được sắp xếp một cách chuẩn xác đến từng milimet. Bà Cố Hoàng Thái đã ngồi sẵn ở vị trí chủ tọa. Bà diện bộ sườn xám bằng nhung đen, mái tóc bạc trắng được búi cao, đôi mắt sắc sảo ẩn sau cặp kính lão nhìn chằm chằm vào cửa ra vào.

  • Hai đứa muộn 30 giây.

Giọng bà Cố không cao, nhưng lại vang vọng trong căn phòng yên tĩnh như tiếng gõ của một chiếc đồng hồ tử thần. An Chi và Hoàng Minh vội vàng cúi đầu chào rồi ngồi vào vị trí của mình.

Bữa tiệc bắt đầu trong sự im lặng tuyệt đối. Đây là quy tắc bất di bất dịch của họ Hoàng: Khi ăn không được nói chuyện, không được để tiếng bát đũa va chạm. An Chi cầm đôi đũa ngà voi, cô cảm thấy như mình đang tham gia một buổi hành lễ hơn là một bữa cơm gia đình. Cô nhìn sang bà mẹ chồng, bà Thu, người đã làm dâu ở đây ba mươi năm. Bà Thu ngồi đó, gương mặt xinh đẹp nhưng lạnh lẽo như một pho tượng sứ, đôi mắt luôn nhìn xuống bát cơm, tuyệt đối không liếc nhìn xung quanh. An Chi tự hỏi, ba mươi năm sau, liệu cô có trở thành một phiên bản khác của bà Thu hay không? Một người đàn bà đã bị gọt giũa cho đến khi không còn một góc cạnh nào của cá tính.

Bất chợt, một tiếng động nhỏ vang lên. Một cô hầu gái trong lúc dọn đĩa cá đã vô tình để chiếc thìa bạc chạm nhẹ vào mép đĩa sứ. Âm thanh lanh lảnh ấy bỗng chốc trở nên chói tai giữa không gian tĩnh mịch.

Cả bàn ăn bỗng chốc đứng hình. Bà Cố đặt đôi đũa xuống một cách chậm rãi. Bà không nhìn cô hầu gái đang run rẩy, mà lại nhìn về phía An Chi:

  • An Chi, con là người quản lý hậu cần trong tháng này. Một âm thanh tạp tạp trong bữa tiệc chính thức như thế này, con thấy thế nào?

An Chi cảm thấy mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Cô biết bà Cố đang mượn việc này để răn đe mình.

  • Thưa bà nội, là con thiếu sót trong việc chỉ dẫn người làm. Mong bà đại xá, con sẽ về răn dạy lại.

Bà Cố khẽ nhếch môi, nụ cười không chạm tới đáy mắt:

  • Một vết rạn nhỏ trên gốm có thể không làm nó vỡ ngay, nhưng nó sẽ làm mất đi giá trị của cả món đồ. Người nhà họ Hoàng cũng vậy, sự sơ suất chính là vết rạn. Con gả vào đây, mang theo cái danh kiến trúc sư và phục chế đồ cổ, ta cứ ngỡ con sẽ hiểu rõ hơn ai hết giá trị của sự hoàn hảo. Đừng để ta thấy những âm thanh không chuẩn mực này một lần nữa.

Bà Cố quay sang cô hầu gái, giọng nói bỗng trở nên vô hồn:

  • Xuống phòng kế toán nhận lương tháng này rồi đi đi. Phủ họ Hoàng không cần những bàn tay không biết giữ gìn sự yên lặng.

An Chi bàng hoàng. Chỉ vì một tiếng động nhỏ mà một người phải mất việc? Cô nhìn cô hầu gái đang khóc không ra tiếng, rồi nhìn sang Hoàng Minh. Anh vẫn thản nhiên ăn cơm, như thể những gì vừa xảy ra chỉ là một làn gió thoảng.

Sự lạnh lùng ấy khiến An Chi thấy nghẹt thở. Cô bỗng cảm thấy những bình gốm tuyệt đẹp xung quanh mình đang há miệng cười nhạo. Cô nhận ra rằng, ở nơi này, con người không quan trọng bằng những quy tắc, và sự hoàn hảo được xây dựng trên sự tàn nhẫn tột cùng.

Trong bóng tối của nội tâm, An Chi bắt đầu tự hỏi về một bí mật mà cô từng nghe loáng thoáng từ những người hầu già: Tại sao trong gia phả họ Hoàng, cái tên của cô út Hoàng Liên lại bị xóa bỏ hoàn toàn? Tại sao mọi người đều tránh né khi cô hỏi về người cô chồng từng là một nghệ nhân gốm thiên tài?

Bữa tiệc kết thúc, bà Cố đứng dậy, tà áo nhung quệt nhẹ trên sàn đá, để lại một luồng hơi lạnh của nhang trầm. An Chi biết, cuộc đời cô ở phủ họ Hoàng không phải là một giấc mơ hào môn, mà là một trận chiến trường kỳ để giữ cho tâm hồn mình không bị hóa sứ.