Skip to main content

Những mảnh vỡ trong phòng tối

Đêm ở phủ họ Hoàng mang một vẻ tịch mịch đến đáng sợ. Tiếng gió rít qua những khe cửa gỗ cổ thụ nghe như tiếng thở dài của những người phụ nữ đã từng bị giam cầm trong những quy tắc nghiệt ngã này. An Chi nằm trên chiếc giường chạm trổ cầu kỳ, đôi mắt trân trân nhìn lên trần nhà cao vút. Cảm giác nghẹt thở từ bữa cơm chiều vẫn còn vương vấn trong lồng ngực. Hoàng Minh đã ngủ say bên cạnh, hoặc có lẽ anh đang giả vờ ngủ để tránh những cuộc đối thoại mà anh cho là “vô ích” về cảm xúc.

Ngày hôm sau, An Chi quyết định dành thời gian cho xưởng phục chế riêng của mình ở phía sau biệt viện. Đây là nơi duy nhất cô được là chính mình, nơi cô có thể chạm vào những mảnh vỡ của thời gian và cố gắng hàn gắn chúng. Đối với An Chi, phục chế không chỉ là gắn kết những mảnh gốm, mà là tìm lại linh hồn của những vật phẩm đã bị lãng quên.

Khi đang tỉ mẩn dùng nhựa cây sơn và bột vàng để hàn gắn một chiếc bình men ngọc từ thời thanh, bà mẹ chồng – bà Thu – bước vào. Bà đi rất khẽ, giống như cách bà sống suốt ba mươi năm qua, không gây ra bất cứ tiếng động nào để không làm phiền đến sự tĩnh lặng của gia tộc.

  • An Chi, con vẫn còn mặn mà với những món đồ cũ kỹ này sao?

Bà Thu ngồi xuống chiếc ghế gỗ cạnh cửa sổ, ánh nắng buổi sáng chiếu vào gương mặt bà, lộ rõ những nếp nhăn của sự chịu đựng.

  • Dạ thưa mẹ, con cảm thấy mỗi mảnh vỡ đều có câu chuyện riêng. Nếu chúng ta biết cách lắng nghe, chúng ta có thể làm cho nó hồi sinh, đôi khi còn đẹp hơn cả lúc ban đầu vì nó mang trên mình những vết sẹo của lịch sử.

Bà Thu khẽ thở dài, bà nhìn chăm chú vào đôi bàn tay nhuốm màu đất sét của con dâu:

  • Ở họ Hoàng, chúng ta không chấp nhận vết sẹo, dù nó có được dát vàng đi chăng nữa. Con nên biết, bà nội con ghét nhất là sự chắp vá. Với bà, một thứ đã vỡ là một thứ đã chết. Con dùng thời gian này để nghiên cứu cách quản lý sổ sách và các quỹ từ thiện của gia tộc thì tốt hơn. Đó mới là việc của một người con dâu trưởng.

An Chi dừng tay, cô nhìn mẹ chồng bằng ánh mắt đầy trăn trở:

  • Mẹ, mẹ có bao giờ cảm thấy chúng ta giống như những chiếc bình sứ đang được đặt trên kệ không? Đẹp đẽ, hoàn hảo, nhưng nếu có một vết nứt nhỏ, chúng ta sẽ bị vứt bỏ không thương tiếc?

Bà Thu khựng lại. Một thoáng bối rối, rồi đau đớn lướt qua đôi mắt bà. Bà đứng dậy, chỉnh lại tà áo phẳng phiu, giọng nói bỗng trở nên xa xăm:

  • Đừng bao giờ hỏi những câu hỏi như vậy nữa, An Chi. Nó chỉ làm cho cuộc sống của con thêm khó khăn mà thôi. Con có biết tại sao cô út Hoàng Liên lại biến mất không? Chính vì cô ấy cũng đã hỏi những câu hỏi như con, và cô ấy đã cố gắng “hàn gắn” những thứ không được phép hàn gắn.

Cái tên Hoàng Liên một lần nữa vang lên khiến tim An Chi đập nhanh một nhịp. Cô định gặng hỏi thêm thì bà Thu đã nhanh chóng rời đi, để lại một bầu không khí u ám bao trùm xưởng phục chế.

Sự tò mò thôi thúc An Chi tìm kiếm sự thật. Cô biết rằng trong phủ họ Hoàng có một căn phòng luôn bị khóa kín ở tầng hầm, nơi lưu giữ những sản phẩm lỗi hoặc những thứ bị coi là “vết nhơ” của gia tộc. Tối hôm đó, lợi dụng lúc bà Cố tham gia buổi lễ tụng kinh tại từ đường, An Chi đã bí mật xuống tầng hầm.

Căn phòng tối tăm, nồng nặc mùi bụi bặm và mùi đất nung cũ. Dưới ánh đèn pin yếu ớt, An Chi thấy hàng trăm chiếc bình gốm bị đập vỡ, nằm ngổn ngang như một nghĩa địa của nghệ thuật. Giữa đống đổ nát đó, cô tìm thấy một chiếc hộp gỗ mục nát. Bên trong là những bản thảo thiết kế gốm vô cùng độc đáo, những hoa văn không đi theo lối mòn truyền thống mà tràn đầy sự tự do, phóng khoáng với những hình ảnh thiên nhiên sống động và đầy cảm xúc.

Dưới góc mỗi bản thảo đều ký tên: Hoàng Liên.

Bất chợt, An Chi tìm thấy một bức thư đã ố vàng, nét chữ mạnh mẽ nhưng chứa đựng sự tuyệt vọng: “Mẹ, mẹ muốn gốm phải hoàn hảo, nhưng mẹ không biết rằng gốm đẹp nhất là khi nó mang hơi thở của con người. Con không thể tiếp tục làm một chiếc bình rỗng tuếch trong ngôi nhà này nữa. Con đi tìm sự thật về cha, người mà mẹ nói đã mất vì tai nạn nhưng thực chất là đã bị mẹ đuổi đi vì không chịu được sự cực đoan của mẹ. Nếu con không trở về, xin đừng xóa tên con khỏi trái tim Minh, nó vẫn còn là một đứa trẻ…”

An Chi bàng hoàng. Hoàng Minh? Hoàng Liên chính là cô ruột của chồng cô, và cô ấy đã ra đi vì muốn tìm lại sự tự do và sự thật. Vậy mà Hoàng Minh chưa bao giờ nhắc đến cô ấy, như thể người phụ nữ này chưa từng tồn tại.

Một tiếng động nhỏ vang lên ở phía cửa hầm. An Chi giật mình quay lại, ánh đèn pin chiếu thẳng vào gương mặt của bà nội chồng – bà Cố Hoàng Thái. Bà đứng đó, giữa bóng tối của tầng hầm, gương mặt không một chút biến sắc, đôi mắt sau cặp kính lão bỗng trở nên thâm trầm đến đáng sợ.

  • Con đang tìm kiếm cái gì ở nơi đầy những rác rưởi này, An Chi?

Giọng bà Cố trầm thấp nhưng mang theo một uy quyền áp chế tuyệt đối. An Chi giấu bức thư sau lưng, tim cô đập như trống trận:

  • Con… con chỉ là muốn tìm một ít vật liệu cũ để nghiên cứu…
  • Nói dối.

Bà Cố tiến lại gần, từng bước chân bà nặng nề trên nền đá.

  • Con đang tò mò về Hoàng Liên đúng không? Đứa con gái đã phản bội lại dòng máu của mình để chạy theo những thứ phù phiếm. Ở nhà họ Hoàng, rác rưởi thì phải được dọn dẹp. Nếu con muốn giữ lại vị trí Hoắc phu nhân của mình, hãy quên ngay những gì con vừa thấy. Sự hoàn hảo đòi hỏi sự hy sinh, và sự hy sinh đầu tiên chính là sự tò mò của con.

Bà Cố vươn bàn tay gầy guộc ra, tước lấy bức thư từ tay An Chi và ném nó vào đống đổ nát.

  • Lên lầu đi. Đừng để ta thấy con ở đây một lần nữa. Và hãy nhớ, Hoàng Minh không cần một người vợ luôn tìm cách bới móc quá khứ. Nó cần một người phụ nữ hoàn hảo để đứng cạnh nó trên đỉnh cao của gia tộc.

An Chi bước đi trong sự vô hồn. Cô cảm thấy phủ họ Hoàng này không phải là một ngôi nhà, mà là một xưởng gốm khổng lồ, nơi bà Cố chính là nghệ nhân đang nhào nặn cuộc đời của tất cả mọi người theo một khuôn mẫu tàn nhẫn. Cô nhìn Hoàng Minh đang đứng đợi ở đầu hành lang, gương mặt anh vẫn tĩnh lặng như vậy. Cô tự hỏi, liệu anh thực sự không biết gì, hay anh đã chọn cách trở thành một chiếc bình sứ hoàn hảo để tồn tại?

Cuộc chiến của An Chi không còn là việc hàn gắn đồ cổ nữa, mà là cuộc chiến để bảo vệ những mảnh vỡ linh hồn cuối cùng trước khi chúng bị nghiền nát bởi bàn tay sắt của bà Cố Hoàng Thái.