Cạm bẫy hầm ngục và giọt nước mắt trong đêm
Trụ sở Trịnh Global vào một ngày mưa xám xịt trông giống như một khối pha lê khổng lồ bị rạn nứt. Những hạt mưa đập liên hồi vào lớp kính cường lực tạo nên những âm thanh khô khốc, lạnh lẽo. Bên trong phòng làm việc của Trịnh Minh Triết, bầu không khí đặc quánh sự căng thẳng. Hai nhân viên của bộ phận thanh tra nội bộ tập đoàn đang đứng đó, gương mặt vô cảm như những cỗ máy, tay cầm xấp tài liệu có chữ ký đỏ chói của hội đồng quản trị.
Minh Triết bàng hoàng đứng dậy, chiếc ghế da lùi lại phát ra tiếng rít chói tai trên sàn đá. Anh nhìn vào những tờ hóa đơn, những lệnh chuyển tiền có chữ ký giống hệt chữ ký của mình. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng anh. Anh biết mình bị hãm hại, nhưng sự tinh vi của những bằng chứng này khiến anh không thốt nên lời.
Lê Diệp Anh nhận được tin khi cô đang thảo luận với đối tác tại Pháp qua màn hình máy tính. Cô lập tức chạy đến, nhưng ngay tại hành lang, cô bị Ngô Thanh Vân chặn lại. Thanh Vân diện một bộ đồ lụa màu tím nhạt, phong thái ung dung, tay cầm tách cà phê bốc khói nghi ngút.
Diệp Anh dừng bước, cô hít một hơi thật sâu để nén cơn giận đang chực trào. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt chứa đầy sự đắc ý của Thanh Vân, giọng nói của cô lạnh lùng và đanh thép:
Thanh Vân cười nhạt, một nụ cười chứa đầy sự khinh miệt:
Tối hôm đó, tại biệt thự Thiên Đỉnh, không khí nặng nề như một đám tang. Bà Trịnh phu nhân ngồi ở vị trí cao nhất, ánh đèn chùm pha lê rọi xuống gương mặt sắt đá của bà những bóng mờ đầy ám ảnh. Minh Quang ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng liếc nhìn Minh Triết đang đứng cúi đầu giữa phòng bằng ánh mắt thương hại giả tạo.
Minh Triết ngước lên, đôi mắt đỏ ngầu vì uất ức:
Thanh Vân lúc này mới lên tiếng, giọng điệu đầy sự quan tâm giả tạo:
Diệp Anh bước tới, cô quỳ xuống cạnh chồng, bàn tay cô nắm chặt lấy tay anh. Cô cảm nhận được sự run rẩy của Minh Triết và lòng cô đau như thắt lại. Nhưng cô biết, lúc này khóc lóc không có tác dụng gì.
Bà Trịnh phu nhân nheo mắt nhìn nàng dâu thứ. Sự quyết liệt và điềm tĩnh của Diệp Anh khiến bà hơi bất ngờ. Trong lòng người đàn bà thép này, bà luôn coi trọng những kẻ dám đặt cược cả mạng sống của mình vào một ván cờ.
Đêm đó, trong căn phòng ngủ rộng lớn nhưng lạnh lẽo, Minh Triết gục đầu vào vai vợ. Anh khóc, những giọt nước mắt của một người đàn ông bị chính người thân phản bội. Diệp Anh không khóc, cô nhẹ nhàng vỗ lưng chồng, ánh mắt cô nhìn vào bóng tối ngoài cửa sổ. Cô biết mình đang đối mặt với một con quái vật, nhưng cô cũng biết con quái vật đó có một điểm yếu. Đó là sự tham lam quá mức thường dẫn đến sự sơ hở.