Skip to main content

Cạm bẫy hầm ngục và giọt nước mắt trong đêm

Trụ sở Trịnh Global vào một ngày mưa xám xịt trông giống như một khối pha lê khổng lồ bị rạn nứt. Những hạt mưa đập liên hồi vào lớp kính cường lực tạo nên những âm thanh khô khốc, lạnh lẽo. Bên trong phòng làm việc của Trịnh Minh Triết, bầu không khí đặc quánh sự căng thẳng. Hai nhân viên của bộ phận thanh tra nội bộ tập đoàn đang đứng đó, gương mặt vô cảm như những cỗ máy, tay cầm xấp tài liệu có chữ ký đỏ chói của hội đồng quản trị.

  • Thưa giám đốc Minh Triết, chúng tôi phát hiện một khoản thất thoát 200 triệu đô la từ quỹ đầu tư công nghệ mới của anh. Toàn bộ bằng chứng cho thấy số tiền này đã được chuyển qua một công ty bình phong tại đảo Cayman mà anh là người đứng tên duy nhất. Mời anh về phòng thẩm vấn để phối hợp điều tra.

Minh Triết bàng hoàng đứng dậy, chiếc ghế da lùi lại phát ra tiếng rít chói tai trên sàn đá. Anh nhìn vào những tờ hóa đơn, những lệnh chuyển tiền có chữ ký giống hệt chữ ký của mình. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng anh. Anh biết mình bị hãm hại, nhưng sự tinh vi của những bằng chứng này khiến anh không thốt nên lời.

Lê Diệp Anh nhận được tin khi cô đang thảo luận với đối tác tại Pháp qua màn hình máy tính. Cô lập tức chạy đến, nhưng ngay tại hành lang, cô bị Ngô Thanh Vân chặn lại. Thanh Vân diện một bộ đồ lụa màu tím nhạt, phong thái ung dung, tay cầm tách cà phê bốc khói nghi ngút.

  • Diệp Anh, em vội vàng đi đâu vậy? Nghe nói Minh Triết đang gặp rắc rối lớn. 200 triệu đô la không phải là con số nhỏ, dù là con trai của mẹ thì cũng khó lòng mà thoát tội. Chị thực sự lấy làm tiếc cho em, một tài năng marketing đầy hứa hẹn lại chuẩn bị mang danh vợ của một kẻ lừa đảo.

Diệp Anh dừng bước, cô hít một hơi thật sâu để nén cơn giận đang chực trào. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt chứa đầy sự đắc ý của Thanh Vân, giọng nói của cô lạnh lùng và đanh thép:

  • Chị dâu, kịch bản này chị dựng lên chắc cũng tốn không ít tâm sức nhỉ? Nhưng chị nên nhớ, trong giới kinh doanh, kẻ nào dùng thủ đoạn bẩn thỉu thì kẻ đó sẽ sớm bị chính thủ đoạn đó nuốt chửng. Minh Triết không bao giờ làm chuyện đó, và tôi sẽ chứng minh cho chị thấy ai mới là kẻ thực sự đang rút máu của tập đoàn này.

Thanh Vân cười nhạt, một nụ cười chứa đầy sự khinh miệt:

  • Vậy sao? Chúc em may mắn với mớ bằng chứng thép đó. À, quên mất, tối nay mẹ sẽ triệu tập cuộc họp gia tộc khẩn cấp. Em nên chuẩn bị sẵn đơn ly hôn đi là vừa, nếu không muốn bị kéo xuống vũng bùn cùng anh ta.

Tối hôm đó, tại biệt thự Thiên Đỉnh, không khí nặng nề như một đám tang. Bà Trịnh phu nhân ngồi ở vị trí cao nhất, ánh đèn chùm pha lê rọi xuống gương mặt sắt đá của bà những bóng mờ đầy ám ảnh. Minh Quang ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng liếc nhìn Minh Triết đang đứng cúi đầu giữa phòng bằng ánh mắt thương hại giả tạo.

  • Minh Triết, ta đã cho con tất cả mọi thứ, nhưng con lại dùng niềm tin của ta để trục lợi? – Giọng bà Trịnh phu nhân vang lên, trầm thấp nhưng uy lực như sấm sét – Con có biết danh tiếng của Trịnh Gia đáng giá bao nhiêu không?

Minh Triết ngước lên, đôi mắt đỏ ngầu vì uất ức:

  • Mẹ, con không làm. Con thề là con không hề biết công ty bình phong đó là gì. Chữ ký đó là giả, con đã bị ai đó cố tình cài bẫy.

Thanh Vân lúc này mới lên tiếng, giọng điệu đầy sự quan tâm giả tạo:

  • Thưa mẹ, con cũng mong là Minh Triết bị oan. Nhưng mọi con đường tài chính đều dẫn về phía em ấy. Nếu chuyện này lộ ra ngoài, giá cổ phiếu của tập đoàn sẽ bốc hơi ít nhất 30% vào sáng mai. Chúng ta phải có biện pháp dứt khoát.

Diệp Anh bước tới, cô quỳ xuống cạnh chồng, bàn tay cô nắm chặt lấy tay anh. Cô cảm nhận được sự run rẩy của Minh Triết và lòng cô đau như thắt lại. Nhưng cô biết, lúc này khóc lóc không có tác dụng gì.

  • Thưa mẹ, con xin thời hạn 48 giờ. Trong vòng 48 giờ, con sẽ tìm ra bằng chứng thực sự. Nếu con không làm được, con và Minh Triết sẽ tự nguyện rời khỏi Trịnh Gia và giao lại toàn bộ số cổ phần của chúng con cho tập đoàn.

Bà Trịnh phu nhân nheo mắt nhìn nàng dâu thứ. Sự quyết liệt và điềm tĩnh của Diệp Anh khiến bà hơi bất ngờ. Trong lòng người đàn bà thép này, bà luôn coi trọng những kẻ dám đặt cược cả mạng sống của mình vào một ván cờ.

  • Được. 48 giờ. Nếu sau 48 giờ con không mang lại sự thật, thì đừng bao giờ bước chân vào ngôi nhà này nữa.

Đêm đó, trong căn phòng ngủ rộng lớn nhưng lạnh lẽo, Minh Triết gục đầu vào vai vợ. Anh khóc, những giọt nước mắt của một người đàn ông bị chính người thân phản bội. Diệp Anh không khóc, cô nhẹ nhàng vỗ lưng chồng, ánh mắt cô nhìn vào bóng tối ngoài cửa sổ. Cô biết mình đang đối mặt với một con quái vật, nhưng cô cũng biết con quái vật đó có một điểm yếu. Đó là sự tham lam quá mức thường dẫn đến sự sơ hở.