Màn phản kích của hoa hồng và sự thật trần trụi
48 giờ là một khoảng thời gian quá ngắn ngủi để lật ngược một vụ bê bối tài chính được chuẩn bị kỹ lưỡng suốt nhiều tháng. Diệp Anh không ngủ, cô cùng đội ngũ marketing thân cận và một nhóm hacker mà cô đã bí mật thuê từ nước ngoài làm việc xuyên đêm.
Cô nhận ra rằng, để chuyển được 200 triệu đô la mà không bị phát hiện ngay lập tức, kẻ đó buộc phải sử dụng các kênh trung chuyển mà Trịnh Global đang dùng cho các dự án tại Châu Âu – chính là dự án mà Thanh Vân đang phụ trách. Diệp Anh bắt đầu rà soát lại toàn bộ hệ thống cung ứng “sạch” mà cô đang xây dựng. Cô phát hiện ra một sự trùng hợp kỳ lạ: Thời điểm các lệnh chuyển tiền bất hợp pháp diễn ra cũng là lúc các chuyến hàng của Minh Quang tại thị trường Đông Nam Á bị trễ tiến độ một cách vô lý.
Dưới ánh đèn bàn làm việc lờ mờ, Diệp Anh nhìn vào những dãy số trên màn hình. Mùi cà phê đen đắng ngắt quyện với mùi giấy mới tạo nên một cảm giác hưng phấn đến kỳ lạ. Cô đã tìm thấy kẽ hở. Đó là một mã độc được cài vào hệ thống kế toán của Minh Triết, nó tự động sao chép chữ ký điện tử của anh mỗi khi anh đăng nhập vào hệ thống của tập đoàn.
Sáng ngày thứ hai, khi thời hạn sắp hết, Diệp Anh bước vào phòng làm việc của Bà Trịnh phu nhân. Lúc này, cả Minh Quang và Thanh Vân đều có mặt, họ đang chuẩn bị sẵn các văn bản để tước quyền của Minh Triết.
Diệp Anh không nói lời nào, cô đặt lên bàn một chiếc thẻ nhớ và một tập tài liệu phân tích kỹ thuật.
Gương mặt Minh Quang bỗng chốc xám xịt, anh ta đập bàn đứng dậy:
Diệp Anh mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng khiến Thanh Vân phải rùng mình:
Thanh Vân đứng bên cạnh, đôi tay cô ta siết chặt lấy vạt áo. Cô ta nhận ra mình đã đánh giá thấp Diệp Anh. Nàng dâu thứ này không chỉ biết làm marketing, cô ta còn biết cách dùng chính những con số để giết người.
Bà Trịnh phu nhân cầm lấy tập tài liệu, bà đọc từng dòng một cách chậm rãi. Không gian phòng làm việc im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim đồng hồ quả lắc đang đập. Sự giận dữ bắt đầu bùng phát trong đôi mắt của người đứng đầu Trịnh Gia. Bà không giận vì số tiền, bà giận vì sự ngu ngốc của con trai cả và sự phản bội trắng trợn trong chính gia đình mình.
Minh Quang quỵ xuống sàn nhà, anh ta không còn vẻ kiêu ngạo thường ngày:
Bà quay sang nhìn Diệp Anh, ánh mắt có một sự thay đổi rõ rệt. Lần đầu tiên, bà nhìn thấy ở Diệp Anh một bóng dáng của chính mình năm xưa: sắc sảo, tàn nhẫn khi cần thiết nhưng vô cùng trung thành với mục tiêu bảo vệ gia đình.
Thanh Vân sụp đổ hoàn toàn. Mọi danh vọng mà cô ta dày công xây dựng đã tan thành mây khói. Cô ta nhìn Diệp Anh với ánh mắt chứa đầy hận thù, nhưng Diệp Anh chỉ bình thản nhìn lại. Cô không thấy hả hê, cô chỉ thấy nhẹ lòng vì đã bảo vệ được người mình yêu.
Khi bước ra khỏi phòng làm việc, Diệp Anh thấy Minh Triết đang đứng đợi ở hành lang. Cô lao vào lòng anh, lúc này nước mắt cô mới bắt đầu rơi. Những giọt nước mắt của sự mệt mỏi và nhẹ nhõm.
Minh Triết ôm chặt lấy vợ, anh nhận ra rằng bông hoa hồng gai của anh không chỉ đẹp, mà còn là người duy nhất có thể bảo vệ anh trước những cơn bão của Trịnh Gia. Nhưng cuộc chiến hoa hồng gai vẫn chưa kết thúc. Thanh Vân không phải là kẻ dễ dàng bỏ cuộc, và sự sủng ái mới của Bà Trịnh phu nhân dành cho Diệp Anh sẽ mang lại những rắc rối mới còn khủng khiếp hơn.
Trong bóng tối của hành lang tập đoàn, Diệp Anh biết rằng mình đã chính thức bước chân vào tâm bão của quyền lực. Cô không còn lựa chọn nào khác ngoài việc phải trở nên mạnh mẽ hơn nữa, để những gai nhọn của mình không bao giờ bị bẻ gãy bởi lòng tham và sự đố kỵ.