Đỉnh cao cô độc và bóng ma quyền lực
Sau cơn bão tài chính quét qua Trịnh Gia, cục diện tại tập đoàn Trịnh Global đã hoàn toàn thay đổi. Lê Diệp Anh chính thức tiếp quản dự án Châu Âu với quyền hạn tuyệt đối. Văn phòng của cô giờ đây không còn nằm ở góc khuất của tầng 15 mà được chuyển lên tầng cao nhất, nơi có thể phóng tầm mắt nhìn bao quát cả thành phố Kinh Thành lung linh nhưng đầy cạm bẫy.
Tuy nhiên, đỉnh cao luôn đi kèm với sự lạnh lẽo. Diệp Anh ngồi trong căn phòng làm việc rộng lớn, mùi hương của những bông hoa hồng gai đỏ thẫm đặt trên bàn làm việc không làm cô thấy thư thái. Cô nhìn vào bảng kế hoạch tái định vị thương hiệu đang chạy trên màn hình lớn. Dự án tại Pháp và Đức của cô đang đạt được những con số tăng trưởng kỷ lục nhờ vào chiến lược “Nhân văn hóa thương hiệu”. Khách hàng Châu Âu bắt đầu đón nhận Trịnh Global không phải như một gã khổng lồ vô hồn, mà như một biểu tượng của sự chân thành và trách nhiệm.
Thế nhưng, mỗi khi trở về dinh thự Thiên Đỉnh, Diệp Anh lại cảm thấy một sự rạn nứt không thể hàn gắn trong bữa cơm gia đình. Minh Quang vẫn bị đình chỉ công tác, anh ta ngồi ở bàn ăn như một cái bóng, ánh mắt nhìn Diệp Anh đầy sự thù hận nhưng không dám phát tác. Ngô Thanh Vân, từ một nàng dâu cả kiêu ngạo, nay lầm lũi trong những bộ đồ tối màu, đôi bàn tay từng chỉ biết cầm những món đồ hiệu xa xỉ nay run rẩy mỗi khi cầm đũa.
- Diệp Anh, con làm rất tốt. – Bà Trịnh phu nhân lên tiếng, giọng bà vẫn uy nghiêm nhưng đã có thêm một phần nể trọng – Ngày mai, hội đồng quản trị sẽ chính thức bỏ phiếu bầu con vào chức danh Phó Chủ tịch thường trực. Đó là vị trí mà chưa một người phụ nữ nào ở Trịnh Gia chạm tới được.
Diệp Anh mỉm cười, một nụ cười chuyên nghiệp nhưng chứa đựng nhiều tâm sự:
- Con cảm ơn mẹ. Nhưng con nghĩ, một tập đoàn mạnh không chỉ dựa vào một cá nhân, mà dựa vào sự đoàn kết của cả gia đình. Con mong mẹ hãy xem xét lại quyết định với anh Minh Quang. Trịnh Global vẫn cần kinh nghiệm của anh ấy ở thị trường Đông Nam Á.
Lời nói của Diệp Anh khiến cả bàn ăn sững sờ. Thanh Vân ngước nhìn em dâu, trong đôi mắt chứa đầy sự ngạc nhiên và ngờ vực. Cô ta không tin Diệp Anh lại có thể bao dung đến thế sau tất cả những gì đã xảy ra.
- Con đang ra điều kiện với ta sao? – Bà Trịnh phu nhân nheo mắt.
- Con không ra điều kiện. Con chỉ đang làm marketing cho chính gia đình mình. Một gia đình hòa thuận là chiến dịch quảng bá tốt nhất cho một tập đoàn kinh doanh gia đình quốc tế. Nếu chúng ta đấu đá lẫn nhau, các đối tác bên ngoài sẽ nhìn vào đó như một điểm yếu để tấn công.
Minh Triết ngồi bên cạnh, nắm lấy tay vợ dưới gầm bàn. Anh hiểu, Diệp Anh không phải đang bao dung một cách mù quáng, mà cô đang dùng quyền lực của người chiến thắng để kiến tạo một trật tự mới – một trật tự dựa trên sự cân bằng thay vì sự tàn sát.
Tối hôm đó, Thanh Vân tìm đến phòng của Diệp Anh. Lần đầu tiên, người phụ nữ quyền quý ấy không còn mang theo lớp mặt nạ kim cương. Cô ta đứng đó, giữa bóng tối của hành lang, gương mặt phờ phạc và mệt mỏi.
- Tại sao cô lại giúp Minh Quang? Cô muốn sỉ nhục tôi bằng sự cao thượng của mình sao?
Diệp Anh đứng bên cửa sổ, nhìn trăng khuyết treo lơ lửng giữa những tòa nhà cao tầng:
- Chị dâu, tôi không rảnh để sỉ nhục chị. Tôi giúp anh Minh Quang vì tôi muốn Minh Triết được bình yên. Nếu anh ấy phải nhìn thấy anh trai mình suy sụp, anh ấy sẽ không bao giờ hạnh phúc thực sự. Và tôi cũng muốn chị hiểu một điều: Trong Trịnh Gia, hoa hồng có gai là để tự vệ, chứ không phải để đâm nát những người cùng sống dưới một mái nhà.
Thanh Vân im lặng hồi lâu, rồi cô ta khẽ thở dài, một tiếng thở dài trút bỏ bao gánh nặng đố kỵ:
- Tôi đã thua rồi, Diệp Anh. Không phải thua về tài chính, mà thua về cách làm người. Cô thực sự… rất khác chúng tôi.