Skip to main content

Mẹ chồng uy hiếp và màn “phản sát” đầu tiên

Sáng hôm sau, dinh thự nhà họ Lục thức dậy trong sự tĩnh mịch đầy áp lực. Theo quy tắc của bà Lục – Trần Mỹ Phương, con dâu mới phải có mặt tại bàn trà lúc 6 giờ sáng để dâng trà cho mẹ chồng. Đây là cách bà dùng để thị uy và “dạy dỗ” những kẻ mà bà coi là không xứng tầm gả vào hào môn.

Bà Phương ngồi trên chiếc ghế bành dát vàng, tay cầm tách trà bằng sứ Minh, gương mặt được trang điểm kỹ lưỡng toát lên vẻ kiêu kỳ và khắc nghiệt. Khi Diệp Vân bước vào, bà không thèm ngước mắt lên, chỉ hờ hững nói:

  • Con đến muộn 5 phút. Ở Lục gia, sự trễ nãi là biểu hiện của loại người không có giáo dục. Diệp Vân, đừng tưởng gả cho Thừa Phong là con đã hóa phượng hoàng. Con chỉ là một món hàng gán nợ, hãy biết thân biết phận.

Diệp Vân đứng đó, cô hơi cúi đầu, vẻ mặt vẫn mang nét cam chịu thường thấy:

  • Dạ, con xin lỗi mẹ. Con sẽ chú ý hơn.
  • Biết lỗi là tốt. Bây giờ, con hãy ra sân vườn, tự tay tỉa lại toàn bộ giàn hoa hồng. Nhớ là không được dùng kéo điện, phải dùng tay và kéo thủ công để thể hiện sự thành tâm. Đến khi nào xong mới được vào ăn sáng.

Ngoài trời tuyết vẫn còn đọng trên những tán lá, cái lạnh cắt da cắt thịt đủ để khiến một người khỏe mạnh cũng phải rùng mình. Bà Phương cười nhạt, bà muốn xem cô tiểu thư “phế vật” này sẽ chịu đựng được bao lâu.

Suốt ba tiếng đồng hồ, Diệp Vân lặng lẽ ở ngoài vườn. Đôi bàn tay cô đỏ ửng vì lạnh, nhưng ánh mắt cô lại vô cùng bình thản. Thực chất, trong lúc tỉa hoa, cô đã khéo léo gắn một thiết bị thu âm siêu nhỏ vào góc khuất của ban phòng khách – nơi bà Phương thường xuyên tổ chức những buổi tụ tập của các phu nhân hào môn để bàn tán chuyện kinh doanh và bí mật gia tộc.

Khi trở vào nhà, Diệp Vân thấy Lục Thừa Phong đang ngồi đọc báo ở phòng khách. Anh liếc nhìn đôi bàn tay run rẩy của cô, chân mày khẽ cau lại nhưng nhanh chóng giãn ra.

  • Thừa Phong, con xem, con dâu mới của con thật chăm chỉ. – Bà Phương mỉa mai.

Vừa lúc đó, chiếc máy tính bảng trên bàn của Lục Thừa Phong bỗng nhiên phát ra một âm thanh thông báo dồn dập. Anh cầm lên xem, sắc mặt bỗng chốc trở nên xám xịt. Đó là một email ẩn danh gửi đến toàn bộ ban quản trị Lục thị, kèm theo đó là một đoạn ghi âm ngắn về việc bà Phương đang bàn bạc với em trai mình để tuồn một lô hàng kém chất lượng vào dự án xây dựng mới của tập đoàn.

  • Mẹ! Đây là cái gì? – Lục Thừa Phong gầm lên, ném chiếc máy tính bảng lên bàn.

Bà Phương tái mặt khi nghe thấy giọng nói của chính mình trong đoạn ghi âm. Bà lắp bắp không nói nên lời:

  • Thừa Phong… đây… đây chắc chắn là giả! Ai đó muốn hãm hại mẹ!

Trong lúc cả phòng khách đang hỗn loạn, Diệp Vân lẳng lặng tiến lại gần, cô khẽ cầm lấy tách trà của mẹ chồng, cung kính dâng lên:

  • Mẹ bớt giận, có lẽ chỉ là sự hiểu lầm thôi. Để con đưa mẹ lên phòng nghỉ ngơi.

Bà Phương nhìn cô, rồi nhìn sang đứa con trai đang giận dữ, bà không hiểu tại sao mọi chuyện lại bị bại lộ đúng lúc này. Chỉ có Diệp Vân, trong khoảnh khắc lướt qua Lục Thừa Phong, cô đã để lại một ánh nhìn vô cùng thâm sâu.

Lục Thừa Phong nhìn theo bóng lưng của vợ, một cảm giác nghi hoặc dâng lên trong lòng. Đoạn ghi âm này được gửi đi từ một địa chỉ IP nội bộ trong nhà, nhưng lúc đó chỉ có cô ở ngoài vườn. Là ai? Ai đang âm thầm thao túng Lục gia ngay trước mắt anh?

Anh nhìn xuống tách trà mà cô vừa chạm vào, rồi nhìn lên những khóm hồng vừa được tỉa tót hoàn hảo ngoài cửa sổ. Lần đầu tiên, Lục Thừa Phong cảm thấy người vợ “bình hoa” này dường như có một sức mạnh bí ẩn nào đó đang trực chờ bùng nổ.