Skip to main content

Đêm tiệc kim cương và màn vả mặt cực gắt

Khách sạn Grand Imperial tối nay rực rỡ ánh đèn pha lê và sặc sỡ mùi nước hoa đắt tiền. Giới thượng lưu Kinh Thành đổ về đây như những con bướm đêm bị thu hút bởi ánh sáng của những viên kim cương triệu đô. Lục Thừa Phong xuất hiện trong bộ suit màu xám chì sang trọng, đi bên cạnh anh là Diệp Vân trong chiếc váy dạ hội màu đen giản dị nhưng vô cùng tinh tế. Chiếc váy ôm sát những đường cong mềm mại của cô, khiến cô trông như một đóa hoa quỳnh nở muộn dưới ánh trăng.

Sự xuất hiện của Diệp Vân ngay lập tức trở thành tâm điểm của những lời bàn tán mỉa mai. Những tiểu thư nhà giàu vây quanh, không ngớt lời châm chọc thân phận “gán nợ” của cô.

  • Ô kìa, phu nhân Lục gia đây sao? Nghe nói chiếc váy này là mẫu từ ba mùa trước rồi nhỉ? Lục tổng thật là tiết kiệm quá đi. – Lâm Giai, tiểu thư nhà họ Lâm, người luôn thầm yêu Thừa Phong, lên tiếng với giọng điệu đầy ác ý.

Diệp Vân mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ nhưng lạnh lùng đến lạ kỳ:

  • Giá trị của một bộ trang phục không nằm ở việc nó mới hay cũ, mà nằm ở người mặc nó có đủ khí chất để tôn lên linh hồn của nó hay không. Cô Lâm đây mặc mẫu mới nhất của Chanel, nhưng có vẻ như sự kiêu ngạo đã che mất vẻ đẹp của vải vóc rồi.

Lâm Giai tái mặt, cô ta không ngờ một người cam chịu như Diệp Vân lại dám phản pháo mạnh mẽ như vậy giữa đám đông.

Buổi đấu giá bắt đầu. Cao trào của buổi tiệc là màn đấu giá bộ trang sức “Hào quang vĩnh cửu” – một báu vật vừa được nhà họ Lục mua lại từ nước ngoài. Bà Phương hãnh diện bước lên sân khấu để giới thiệu, bà muốn dùng dịp này để khẳng định vị thế chủ mẫu của mình.

  • Bộ trang sức này là biểu tượng cho sự hưng thịnh của Lục gia. Mỗi viên kim cương đều được mài dũa hoàn hảo từ mỏ đá quý lớn nhất Châu Phi. – Bà Phương dõng dạc tuyên bố.

Đúng lúc đó, màn hình lớn phía sau bà bỗng nhiên gặp sự cố. Thay vì chiếu những hình ảnh hào nhoáng về bộ trang sức, màn hình hiện lên một báo cáo thẩm định chuyên sâu với những thông số kỹ thuật gây sốc. Tiếng nói từ loa vang lên, được biến âm qua một thiết bị chuyên dụng:

  • Thưa các vị khách quý, bộ trang sức mà bà Lục đang cầm trên tay thực chất chỉ là kim cương nhân tạo cấp cao được tráng một lớp men quang học đặc biệt. Giá trị thực tế của nó không quá 50.000 đô la, thay vì 10 triệu đô như nhà họ Lục đã công bố.

Cả hội trường bùng nổ trong sự kinh ngạc và phẫn nộ. Những lời xì xào, bàn tán vang lên như sấm bên tai bà Phương. Bà đứng chết trân trên sân khấu, gương mặt trang điểm kỹ lưỡng giờ đây trở nên trắng bệch như giấy.

Lục Thừa Phong đứng dưới khán đài, gương mặt anh trở nên u ám cực độ. Anh nhìn về phía Diệp Vân, thấy cô đang đứng im lặng trong góc khuất, khóe môi hơi nhếch lên một nụ cười đầy bí ẩn. Một sự thật chấn động sượt qua tâm trí anh: Kẻ đứng sau vụ này chắc chắn là “Ghost”, và “Ghost”… có thể đang ở ngay bên cạnh anh.

Trong lúc hỗn loạn, Diệp Vân bất ngờ bước lên sân khấu. Cô nhẹ nhàng cầm lấy chiếc micro từ tay bà Phương đang run rẩy. Khí chất của cô bỗng chốc thay đổi, không còn là người con dâu nhút nhát, cô đứng đó như một nữ vương thực thụ.

  • Thưa quý vị, có lẽ đã có một sự nhầm lẫn trong khâu vận chuyển. Bộ trang sức thực sự đang nằm ở đây. – Cô lấy từ trong túi xách ra một chiếc hộp nhỏ hơn, bên trong là bộ trang sức giống hệt nhưng tỏa ra một thứ ánh sáng tinh khiết và mãnh liệt hoàn toàn khác biệt. – Đây mới là báu vật thực sự của gia tộc. Còn bộ đồ kia… chỉ là một cái bẫy mà chúng tôi đặt ra để tìm kiếm kẻ đang âm thầm làm giả tài sản của Lục gia.

Lời nói của Diệp Vân như một liều thuốc trấn an kỳ diệu. Cô không chỉ cứu vãn danh dự của Lục gia trong gang tấc mà còn biến một cuộc khủng hoảng thành một màn trình diễn đỉnh cao. Bà Phương nhìn con dâu với ánh mắt đầy sợ hãi và kinh ngạc, còn Lục Thừa Phong, anh đứng đó, ánh mắt không rời khỏi người vợ của mình.

Tối hôm đó, trên đường trở về, Lục Thừa Phong bất ngờ dừng xe bên bờ sông. Anh xoay người, bóp chặt lấy cằm Diệp Vân, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt mình. Hơi thở anh nóng hổi, chứa đựng một sự chiếm hữu mãnh liệt và sự tò mò đến điên cuồng.

  • Diệp Vân, cô là ai? Cô không phải là người phụ nữ mà tôi đã cưới. Những chuyện tối nay, là cô làm đúng không? Cô giấu tôi bao nhiêu bí mật nữa?

Diệp Vân không hề né tránh, cô nhìn sâu vào đôi mắt đang bốc hỏa của anh, giọng nói thanh thoát nhưng lạnh thấu xương:

  • Lục Thừa Phong, anh đã nói tôi là một món hàng gán nợ, vậy thì hãy cứ coi tôi là món hàng đi. Nhưng anh nên nhớ, có những món hàng mà anh sẽ không bao giờ trả nổi giá đâu. Nếu anh muốn biết bí mật của tôi, hãy chuẩn bị tinh thần để cả cái đế chế Lục thị này của anh bị lật nhào đi.

Lục Thừa Phong khựng lại, rồi anh bất ngờ cúi xuống, đặt một nụ hôn thô bạo và đầy chiếm hữu lên môi cô. Một nụ hôn không có tình yêu, chỉ có sự thách thức và khao khát muốn thu phục người phụ nữ này. Diệp Vân run rẩy, nhưng cô không lùi bước. Cuộc chiến thực sự giữa “Ghost” và “Diêm Vương” của Kinh Thành chỉ mới chính thức bắt đầu.