Skip to main content

Khi hào môn gãy đổ và sự hèn hạ của kẻ phản bội

Ba năm trôi qua kể từ ngày Hoài Anh xách vali rời khỏi Lâm gia dưới cơn mưa tầm tã. Sài Gòn vẫn vậy, nhưng vị thế của những con người trong câu chuyện này đã hoàn toàn đảo ngược. Tập đoàn Lâm Thị dưới sự quản lý yếu kém của Lâm Thế Vinh và sự can thiệp mù quáng của bà mẹ chồng giờ đây chỉ còn là một cái xác không hồn, nợ nần chồng chất do những vụ đầu tư sai lầm vào bất động sản.

Ngược lại, thương hiệu ẩm thực “Hồi Ức” của Trần Hoài Anh đã vươn tầm quốc tế. Cô không còn là người phụ nữ đầu tắt mặt tối trong căn bếp ám mùi dầu mỡ, mà là một nữ doanh nhân quyền quý với phong thái điềm đạm, sắc sảo.

Một buổi chiều tại văn phòng tổng thổng của tòa nhà “Hồi Ức”, thư ký báo có khách không hẹn trước. Cánh cửa mở ra, một người đàn ông phờ phạc, bộ suit hàng hiệu nhăn nhúm, gương mặt hốc hác đầy vẻ mệt mỏi bước vào. Đó là Lâm Thế Vinh.

  • Hoài Anh… – Giọng anh ta khàn đặc, chất chứa sự hổ thẹn – Anh không ngờ… em có thể đi xa đến nhường này.

Hoài Anh không đứng dậy, cô thong thả nhấp một ngụm trà sen, đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ không một chút gợn sóng:

  • Lâm tổng, anh đến đây là để chúc mừng thành công của tôi, hay là để tìm một chiếc phao cứu sinh cho cái tập đoàn đang thoi thóp của anh?

Lâm Thế Vinh quỵ xuống chiếc ghế đối diện, anh ta gục đầu vào đôi bàn tay run rẩy:

  • Anh sai rồi. Anh thực sự sai rồi. Cô ta… ả nhân tình đó đã ôm toàn bộ số tiền còn lại bỏ trốn cùng gã kế toán trưởng. Mẹ anh hiện đang nằm viện vì sốc, mà anh… anh không có đủ tiền để trả viện phí hạng thương gia cho bà ấy. Hoài Anh, xin em, chúng ta dù gì cũng có 20 năm nghĩa vợ chồng…

Hoài Anh bật cười, một điệu cười thanh tao nhưng chứa đựng sự buốt giá tột cùng:

  • 20 năm nghĩa vợ chồng? Anh nói ra câu đó không thấy ngượng miệng sao? Khi bà mẹ anh ném đồ của tôi ra đường, anh đứng ở đâu? Khi tôi không có lấy một đồng xu dính túi để thuê chỗ ngủ, anh đang ở cùng ai? Anh mang “nghĩa” ra để mặc cả sao? Ở tuổi 40, tôi đã học được một điều: Lòng trắc ẩn không dành cho kẻ phản bội.
  • Anh xin em… chỉ cần em cho anh vay một khoản, anh sẽ ký giấy nợ, sẽ làm bất cứ điều gì…
  • Được thôi. – Hoài Anh đặt tách trà xuống, ánh mắt cô sắc lạnh – Tôi sẽ mua lại toàn bộ cổ phần còn lại của Lâm Thị với giá rẻ mạt nhất trên thị trường. Tôi sẽ biến Lâm Gia thành một bảo tàng ẩm thực, nơi người ta đến để thấy sự lụi tàn của một gia tộc coi trọng tiền bạc hơn tình thâm. Anh có thể lấy số tiền đó để lo cho mẹ anh. Đó là sự nhân từ cuối cùng của tôi.

Lâm Thế Vinh nhìn người vợ cũ, anh ta nhận ra mình đã đánh mất một kho báu vô giá chỉ để đổi lấy một nắm cát bụi. Sự chiếm hữu của anh ta năm xưa chỉ là sự ích kỷ, còn sự tự do của Hoài Anh bây giờ chính là hình phạt tàn khốc nhất dành cho anh ta.