Skip to main content

Lòng người bạc bẽo và sự sụp đổ của một đế chế

Sự thành công của Hoài Diệp tại triển lãm như một cơn lốc quét sạch uy tín vốn đã lung lay của Lâm Thị. Khách hàng nhận ra linh hồn của Lâm gia chính là Hoài Diệp, và khi cô ra đi, Lâm gia chỉ còn là một cái vỏ rỗng tuếch. Cổ phiếu Lâm Thị bốc hơi 40% giá trị chỉ sau một tuần.

Lâm Chính điên cuồng tìm cách cứu vãn. Anh ta tìm đến Trịnh gia để cầu cứu sự giúp đỡ từ nhà vợ sắp cưới. Nhưng lòng người bạc bẽo, Trịnh gia thấy Lâm Thị sắp sụp đổ, ngay lập tức hủy hôn và công khai đoạn clip Lâm Chính ngoại tình với thư ký trước đó để làm cái cớ thoát thân, đẩy toàn bộ tội lỗi lên đầu anh ta.

Lâm gia lâm vào cảnh khốn cùng. Ngân hàng siết nợ, nhân viên đồng loạt xin nghỉ. Trong ngôi biệt thự lạnh lẽo, bà Cố nằm bẹp trên giường, hơi thở đứt quãng vì sốc. Lâm Chính thì tối ngày say xỉn, chửi rủa vợ cũ.

Giữa lúc đó, Lâm Khải và Lâm Linh tìm đến căn phòng trọ của Hoài Diệp. Nhìn thấy người mẹ mình từng khinh rẻ đang ngồi miệt mài bên bàn thiết kế, hai đứa trẻ quỳ sụp xuống, nấc nghẹn:

  • Mẹ… chúng con sai rồi. Chúng con đã nghe lời bà nội và ba… Chúng con không biết mẹ đã phải hy sinh nhiều như thế. Xin mẹ hãy về cứu lấy gia đình mình, cứu lấy ba…

Hoài Diệp dừng bút, cô nhìn hai đứa con bằng ánh mắt chứa chan tình mẫu tử nhưng cũng đầy kiên định. Cô bước đến, đỡ hai con dậy nhưng giọng nói vô cùng dứt khoát:

  • Các con à, mẹ yêu các con, nhưng gia đình đó không còn là nhà của mẹ nữa. Mẹ đã hy sinh 20 năm để đổi lấy một cái tát và một sự sỉ nhục nhơ bẩn nhất. Sự bao dung của mẹ có giới hạn, và sự hy sinh của mẹ đã chết vào đêm mưa hôm đó rồi.
  • Nhưng ba sẽ vào tù mất mẹ ơi, Lâm Thị phá sản rồi… – Lâm Linh gào khóc.
  • Đó là cái giá mà ba các con phải trả cho sự phản bội và lòng tham. – Hoài Diệp thở dài – Mẹ sẽ chu cấp cho các con ăn học, nhưng mẹ sẽ không quay lại cái hố sâu đó. Phụ nữ tuổi 40 không sống bằng sự mủi lòng, mà sống bằng giá trị của bản thân.

Ngày hôm sau, Hoài Diệp xuất hiện tại Lâm Thị với tư cách là người thu mua lại toàn bộ nợ xấu của tập đoàn. Cô bước vào văn phòng chủ tịch, nơi Lâm Chính đang ngồi thẫn thờ giữa đống giấy tờ phá sản.

  • Thẩm Hoài Diệp… cô đến để cười nhạo tôi sao? – Lâm Chính ngước lên, đôi mắt hốc hác.

Hoài Diệp đặt bản hợp đồng sáp nhập lên bàn:

  • Tôi đến để lấy lại những gì thuộc về mình. Từ hôm nay, Lâm Thị sẽ đổi tên thành “Hoài Diệp – Lâm Viên”. Anh có thể ở lại làm một nhân viên quản lý kho, hoặc cầm lấy số tiền ít ỏi này và biến khỏi tầm mắt của tôi mãi mãi. Đây là sự trả ơn cuối cùng cho 20 năm tôi đã từng yêu anh.

Lâm Chính nhìn bản hợp đồng, nhận ra mình đã mất tất cả vào tay người đàn bà mình từng vứt bỏ. Anh ta bật khóc thảm thiết, nhưng Hoài Diệp đã quay lưng bước đi. Tiếng gót giày của cô vang dội trên hành lang, mạnh mẽ và kiêu hãnh.

Sự trả thù ngọt ngào nhất không phải là khiến đối phương phải chết, mà là khiến họ phải sống trong sự hối hận muộn màng, nhìn người mình từng chà đạp vươn lên đỉnh cao mà họ không bao giờ với tới được nữa.