Skip to main content

Viên kim cương rực rỡ nhất và bầu trời tự do

Kinh Thành vào những ngày cuối đông, không khí vẫn còn se lạnh nhưng ánh nắng đã bắt đầu len lỏi qua từng kẽ lá, báo hiệu một mùa xuân mới đang cận kề. Tại trụ sở mới của tập đoàn Hoài Diệp Jewelry, một tòa cao ốc bằng kính rực rỡ như một viên kim cương khổng lồ giữa lòng thành phố, không khí vô cùng nhộn nhịp. Hôm nay là ngày Hoài Diệp chính thức ra mắt bộ sưu tập “Tái Sinh” – bộ sưu tập đánh dấu sự hồi sinh hoàn toàn của cô sau cú ngã đau đớn nhất đời người.

Thẩm Hoài Diệp đứng trong văn phòng chủ tịch ở tầng 50, nhìn xuống dòng người xe tấp nập. Cô diện một bộ sườn xám cách điệu màu xanh thiên thanh, mái tóc cắt ngắn uốn nhẹ, toát lên vẻ thanh thoát và quyền uy của một người phụ nữ đã tự tay tạo ra đế chế của riêng mình. 40 tuổi, cái tuổi mà người ta cho rằng phụ nữ bắt đầu tàn tạ, thì với Hoài Diệp, đó mới là lúc cô nở rộ rực rỡ nhất.

“Cốc… cốc…”

Cánh cửa mở ra, Lâm Khải và Lâm Linh bước vào. Hai đứa trẻ giờ đây đã trưởng thành hơn rất nhiều sau những biến cố. Khải đang theo học ngành quản trị kinh doanh để hỗ trợ mẹ, còn Linh bắt đầu bộc lộ năng khiếu thiết kế giống cô.

  • Mẹ, bà nội… bà ấy muốn gặp mẹ lần cuối. – Lâm Linh khẽ nói, đôi mắt đượm buồn.

Hoài Diệp lặng người trong giây lát. Cô biết bà Cố đang nằm trong bệnh viện điều trị sau cơn đột quỵ. Sự sụp đổ của Lâm gia và sự ghẻ lạnh của những kẻ từng tâng bốc bà ta đã khiến bà ta không chịu nổi cú sốc.

Trong căn phòng bệnh vắng lặng, mùi thuốc sát trùng nồng nặc không thể che giấu được mùi của sự tàn lụi. Bà Cố nằm đó, gương mặt từng một thời oai phong giờ đây rúm ró, đôi mắt đục ngầu nhìn trân trân lên trần nhà. Khi thấy bóng Hoài Diệp bước vào, bà ta khẽ cử động đôi môi khô khốc.

  • Cô… cô đến rồi sao? – Giọng bà ta thều thào, không còn chút uy quyền nào.

Hoài Diệp ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường, cô không mang theo sự căm hận, cũng không có sự thương hại. Ánh mắt cô nhìn bà Cố vô cùng bình thản:

  • Bà tìm tôi có việc gì không?

Bà Cố run rẩy nắm lấy vạt áo của Hoài Diệp, giọt nước mắt đục ngầu lăn dài trên những nếp nhăn sâu hoắm:

  • Ta… ta sai rồi. Ta đã đánh mất viên ngọc quý nhất của Lâm gia để đổi lấy những thứ phù du. Ta đã hại con, hại cháu ta phải tan đàn xẻ nghé. Hoài Diệp à… con có thể… có thể tha thứ cho ta không?

Hoài Diệp nhìn người đàn bà đã hành hạ mình 20 năm, người đã dàn dựng màn kịch bẩn thỉu để đuổi cô đi. Cô thở dài, giọng nói nhẹ nhàng nhưng dứt khoát:

  • Bà Lâm, tôi không còn hận bà nữa. Sự hận thù chỉ làm nặng nề trái tim mình mà thôi. Tôi đã tha thứ cho bà ngay từ ngày tôi bước chân ra khỏi Lâm gia với hai bàn tay trắng. Vì nếu không có sự tàn nhẫn của bà, tôi sẽ mãi mãi chỉ là một cái bóng trong căn bếp của gia tộc các người, chưa bao giờ biết được bản thân mình có thể tỏa sáng như thế nào.

Bà Cố khóc nấc lên, rồi từ từ buông tay ra. Bà ta nhắm mắt lại, một sự hối hận muộn màng mang theo xuống nấm mồ cô quạnh. Ngày hôm sau, bà Cố qua đời. Lâm Chính vì không chịu nổi sự nhục nhã và nợ nần đã bỏ đi biệt xứ, không ai biết anh ta đang ở đâu, làm gì. Lâm gia chính thức biến mất khỏi bản đồ thượng lưu Kinh Thành.

Ngày khánh thành quỹ từ thiện “Nước Mắt Kim Cương” dành cho phụ nữ khởi nghiệp muộn, Hoài Diệp đứng trên sân khấu, trước hàng ngàn ống kính phóng viên và những người phụ nữ cùng cảnh ngộ. Cô không đeo nhiều trang sức hào nhoáng, cô chỉ đeo duy nhất một chiếc nhẫn do chính tay cô mài dũa từ mảnh đá thô đầu tiên khi mới rời khỏi Lâm gia.

  • Tôi muốn nói với những người phụ nữ đang ở ngưỡng cửa tuổi 40, những người từng bị vứt bỏ, từng bị lòng người bạc bẽo làm cho tổn thương: Đừng bao giờ tin rằng cuộc đời bạn đã kết thúc. Kim cương chỉ được hình thành dưới áp lực và nhiệt độ tàn khốc nhất. Nước mắt của chúng ta hôm nay, ngày mai sẽ hóa thành những viên ngọc lấp lánh nhất nếu chúng ta không từ bỏ bản thân mình.

Tiếng vỗ tay vang dội khắp khán phòng. Hoài Diệp nhìn xuống hàng ghế đầu, nơi hai con cô đang mỉm cười tự hào. Cô nhìn ra cửa sổ, bầu trời xanh thẳm của Kinh Thành như đang mở rộng vòng tay đón lấy cô.

Sự hy sinh đẫm nước mắt suốt 20 năm đã được đền đáp bằng một sự tự do tuyệt đối. Hoài Diệp không cần một người đàn ông để làm chỗ dựa, cô cũng không cần một hào môn để khẳng định vị thế. Cô chính là hào môn của cuộc đời mình. Một viên kim cương vĩnh cửu không bao giờ phai sắc trước thời gian và lòng người bạc bẽo.

Bản giao hưởng trả thù ngọt ngào nhất đã kết thúc, nhường chỗ cho bản giao hưởng của sự tái sinh và lòng vị tha. Thẩm Hoài Diệp – người đàn bà tuổi 40 – chính thức bắt đầu hành trình chinh phục những đỉnh cao mới bằng chính đôi bàn tay tài hoa và trái tim sắt đá của mình.