Bệnh viện trung tâm Kinh Thành buổi sáng hôm ấy bao phủ bởi một làn sương mỏng, nhưng bầu không khí bên trong phòng hồi sức VIP lại nóng bỏng hơn bao giờ hết. Lục Cận Ngôn vẫn còn quấn băng trắng ngang đầu, nhưng ánh mắt anh đã lấy lại sự tinh anh và sắc sảo của một vị quân vương. Anh đang ngồi tựa lưng vào thành giường, tay nắm chặt tay Thịnh Nhược Hy, như sợ rằng nếu buông ra, cô sẽ lại biến mất vào cõi hư vô của mười năm trước.
“Cạch… cạch… cạch…”
Tiếng bước chân nhỏ nhưng dứt khoát vang lên ngoài hành lang. Đội ngũ vệ sĩ của Nhược Hy không ngăn cản, trái lại họ còn đứng dạt sang hai bên, cúi đầu cung kính. Cánh cửa phòng bật mở, và một cậu bé khoảng chín tuổi bước vào.
Cậu bé diện bộ suit màu xanh navy thủ công, cà vạt thắt chỉnh tề, mái tóc đen được vuốt keo gọn gàng để lộ vầng trán cao thông minh. Gương mặt cậu bé là một sự đúc khuôn hoàn hảo từ Lục Cận Ngôn, nhưng đôi mắt lại mang nét thanh tú, lạnh lùng của Thịnh Nhược Hy.
Nhưng cậu bé Lục Nhất Thiên khẽ giơ tay ngăn lại. Cậu đứng dừng ở cuối giường bệnh, khoanh tay trước ngực, ánh mắt sắc sảo lướt qua Lục Cận Ngôn từ đầu đến chân như một vị giám khảo đang chấm điểm một thí sinh hạng bét.
Lục Cận Ngôn lặng người nhìn đứa trẻ trước mặt. Trái tim anh run lên vì xúc động. Đây là con anh, là minh chứng cho tình yêu duy nhất mà anh hằng trân trọng. Anh thấy mình trong đôi mắt ấy, thấy cả sự ngông cuồng và kiêu ngạo của dòng máu họ Lục.
Cận Ngôn không hề giận, trái lại anh còn cười, một nụ cười chứa đựng sự tự hào lẫn cay đắng:
Nhất Thiên nhếch môi, nụ cười hệt như Nhược Hy khi cô ở vị trí Cecilia:
Cận Ngôn nhìn con trai, rồi nhìn Nhược Hy. Anh hít một hơi thật sâu, gật đầu dứt khoát:
Tối hôm đó, sảnh tiệc của Lục Gia rực rỡ và lộng lẫy hơn bao giờ hết. Đây là ngày trọng đại nhất của dòng họ, nơi bà Trình Thục Lan định chính thức tuyên bố việc Diệp Vy sẽ trở thành con dâu của Lục gia – dù Diệp Vy lúc này đang bị quản thúc để điều tra. Bà Trình hy vọng dùng uy thế của bữa tiệc này để ép phía cảnh sát phải nương tay.
Bà Trình diện bộ lễ phục thêu phượng hoàng cổ điển, trang sức kim cương lấp lánh, đứng giữa sảnh tiệc nhận những lời chúc tụng sáo rỗng.
Giọng nói của Lục Cận Ngôn vang dội từ phía cửa chính. Cả hội trường quay lại. Lục Cận Ngôn xuất hiện trên xe lăn, do đích thân Thịnh Nhược Hy đẩy. Đi bên cạnh họ là cậu bé Lục Nhất Thiên, phong thái như một tiểu hoàng tử.
Bà Trình tái mặt, đôi môi run rẩy:
Cận Ngôn ra hiệu cho Nhược Hy dừng xe lại ngay giữa sân khấu. Anh cầm micro, giọng nói bình thản nhưng chứa đựng sức mạnh ngàn cân:
Cả hội trường bùng nổ trong tiếng xì xào. Nhược Hy khẽ gật đầu với Nhất Thiên. Cậu bé thong thả đi đến bàn điều khiển kỹ thuật của sảnh tiệc, đôi tay nhỏ bé lướt trên bàn phím máy tính với tốc độ kinh ngạc.
“Vụt!”
Màn hình lớn phía sau sân khấu thay vì chiếu hình ảnh lịch sử tập đoàn, lại hiện lên toàn bộ những bằng chứng thép: Những bản sao kê chuyển tiền bí mật của bà Trình cho các nhân chứng giả mười năm trước, đoạn video bà ta cùng Diệp Vy bàn mưu hãm hại Nhược Hy, và đặc biệt là hồ sơ bệnh án giả của cha Nhược Hy bị bà ta can thiệp để ông qua đời sớm.
Đúng lúc đó, lực lượng cảnh sát kinh tế và hình sự ập vào. Vị thanh tra dẫn đầu bước tới trước mặt bà Trình:
Bà Trình sụp đổ hoàn toàn. Bà ta nhìn Cận Ngôn, hy vọng vào một sự cứu giúp cuối cùng:
Cận Ngôn nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lăn dài trên má anh:
Khi bà Trình bị lôi đi trong sự bẽ bàng và nhục nhã, cả hội trường lặng ngắt. Nhược Hy nhìn bóng dáng người đàn bà đã hủy hoại đời mình bị dẫn đi, cô bỗng cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ. Gánh nặng mười năm cuối cùng cũng được trút bỏ.
Sáu tháng sau.
Hòn đảo Maldives rực nắng với những bờ cát trắng mịn và làn nước biển trong vắt như ngọc bích. Một đám cưới riêng tư, không báo chí, không hào môn thế lực, chỉ có những người bạn thực sự và tiếng sóng vỗ.
Nhược Hy diện chiếc váy cưới bằng lụa satin đơn giản nhưng sang trọng, mái tóc xõa tự nhiên cài một đóa hoa bách hợp. Cô bước đi trên thảm cỏ hướng về phía Lục Cận Ngôn – người lúc này đã hoàn toàn bình phục và đang đứng chờ cô với đôi mắt đỏ hoe vì hạnh phúc.
Nhất Thiên, trong vai trò phù rể nhí, cầm chiếc nhẫn cưới đi giữa hai người. Cậu bé nhìn cha mình, hừ lạnh một tiếng nhưng bàn tay lại khẽ đẩy Nhược Hy về phía Cận Ngôn.
Cận Ngôn bật cười, anh quỳ xuống hôn lên trán con trai rồi đón lấy tay Nhược Hy:
Dưới ánh hoàng hôn tím biếc của đại dương, họ trao cho nhau nụ hôn của sự tái sinh. Mười năm chia lìa, mười năm hận thù, mười năm đau đớn… tất cả đã hóa thành tro bụi, nhường chỗ cho một khởi đầu mới.
Nhược Hy nhìn lên bầu trời xa xăm, cô thầm nói với người cha đã khuất: “Cha ơi, con đã đòi lại được công bằng rồi. Từ nay về sau, con sẽ sống thật hạnh phúc”.
Gió biển thổi tung tà váy trắng, phượng hoàng đã thực sự tìm thấy bầu trời của mình. Bản giao hưởng “Tình cũ như rượu đắng” đã kết thúc bằng một nốt nhạc ngọt ngào nhất, minh chứng cho một chân lý: Dù hào môn có bạc bẽo đến đâu, sự thật và chân tình sẽ luôn tìm thấy đường về.