Skip to main content

Lễ Thành Hôn Thế Kỷ và Sự Trở Về Của Định Mệnh

Kinh Thành vào mùa xuân năm ấy đẹp đến nao lòng. Những cánh hoa anh đào bay lướt qua những tòa cao ốc bằng kính, đậu nhẹ lên những chiếc siêu xe nối đuôi nhau hướng về hòn đảo nhân tạo mang tên “Thiên Đường Thẩm Thị”. Đây không chỉ là một hòn đảo, mà là một đế chế thu nhỏ, một kỳ quan kiến trúc mà Thẩm gia đã bí mật xây dựng trong suốt mười năm qua để dành tặng cho ngày trọng đại nhất của đại tiểu thư.

Hôm nay là ngày Thẩm Nhược Hi chính thức lên xe hoa. Cả giới tài chính thế giới đều nín thở dõi theo, bởi đây không chỉ là sự kết hợp giữa hai trái tim, mà là sự hợp nhất của hai đế chế hùng mạnh nhất: Thẩm gia và Mộ Dung gia.

Sự chuẩn bị của Phượng Hoàng

Phía bên trong phòng trang điểm dát vàng của dinh thự chính, Thẩm Nhược Hi ngồi lặng yên trước tấm gương đồng cổ truyền đời của dòng họ. Cô của ngày hôm nay không còn là nàng dâu cam chịu, nhẫn nhịn trong căn bếp nhỏ của Lục gia. Cô diện bộ váy cưới mang tên “Tinh Tú Phương Đông”, được dệt từ sợi tơ tằm vàng ròng và đính 9.999 viên kim cương vụn, cùng viên đá chủ là viên kim cương hồng mà cha cô đã đòi lại từ tay bà Tần Thục Lan.

Từng đường kim mũi chỉ trên váy đều là sự kiêu hãnh. Từng nhịp thở của cô đều mang theo quyền uy. Nhược Hi khẽ chạm tay lên đôi bông tai ngọc trai, đôi mắt cô sâu thẳm nhìn vào hình ảnh mình trong gương.

  • “Tiểu thư, người thực sự đã chuẩn bị xong chưa?” – Quản gia Thẩm đứng phía sau, giọng đầy xúc động.
  • “Ông Thẩm, mười năm trước tôi từng trốn chạy khỏi cuộc hôn nhân này vì sợ sự ràng buộc của hào môn. Ba năm trước tôi gả vào Lục gia vì tin vào cái gọi là ‘chân tình’ của kẻ nghèo khó. Nhưng sau tất cả, tôi nhận ra rằng: Chỉ có người đứng cùng đẳng cấp mới có thể thực sự hiểu và che chở cho nhau.” – Nhược Hi mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ và thanh thản nhất từ trước đến nay.

Cuộc hội ngộ của Định mệnh

Đúng lúc đó, cửa phòng bật mở. Mộ Dung Thần bước vào. Anh diện bộ lễ phục màu trắng kem, phong thái uy nghiêm nhưng ánh mắt nhìn Nhược Hi lại tràn ngập sự dịu dàng có thể làm tan chảy cả băng giá. Anh bước lại gần, không nói một lời nào, chỉ thong thả lấy từ trong túi áo ra một chiếc vòng tay bằng ngọc huyết.

Nhược Hi khựng lại khi nhìn thấy chiếc vòng. Đây chính là tín vật đính ước mà mười năm trước cô đã ném lại cho vị hôn phu xa lạ trước khi bỏ trốn.

  • “Em có biết vì sao mười năm qua tôi không hề ép buộc em trở về không?” – Mộ Dung Thần khẽ nắm lấy bàn tay cô, đeo chiếc vòng vào cổ tay trắng ngần – “Bởi vì tôi muốn em được tự do đi con đường em chọn, để em hiểu rằng hào môn ngoài kia dù có bạc bẽo, thì vẫn luôn có một Mộ Dung Thần đứng ở đây, sẵn sàng dọn sạch đống đổ nát cho em.”

Nhược Hi sững sờ:

  • “Anh… anh chính là người đó? Chàng trai mười năm trước luôn đứng từ xa nhìn tôi ở trường đại học, người đã âm thầm gửi những bản vẽ thiết kế quý giá dưới danh nghĩa ‘người hâm mộ ẩn danh’?”

Mộ Dung Thần nhếch môi, nụ cười của anh mang theo sự chiếm hữu nhưng cũng đầy bao dung:

  • “Phải. Khi em cưới Lục Cận Ngôn, tôi đã muốn san bằng Lục gia ngay lập tức. Nhưng cha em đã cản tôi, ông nói phượng hoàng muốn trường sinh thì phải trải qua lửa đỏ. Nhược Hi, em đã chịu khổ đủ rồi. Từ nay về sau, thế giới này sẽ không còn ai dám để em phải cúi đầu.”

Nhược Hi nghẹn ngào. Hóa ra, trong suốt những năm tháng cô tưởng mình cô độc nhất, vẫn luôn có một người đàn ông dùng cả thế giới của mình để làm bệ đỡ cho cô. Định mệnh hóa ra không phải là sự sắp đặt tình cờ, mà là sự kiên trì chờ đợi của một trái tim chân thành.

Lễ cưới lộng lẫy và Sự trừng phạt của Quá khứ

Sân khấu đám cưới được dựng trên mặt nước, xung quanh là hàng triệu đóa hoa hồng đen – loài hoa tượng trưng cho sự huyền bí và quyền lực mà Nhược Hi yêu thích. Khi Nhược Hi khoác tay cha mình bước đi trên thảm đỏ, cả hội trường đồng loạt đứng dậy. Các vị nguyên thủ, các tỷ phú hàng đầu đều cúi đầu chào đón người phụ nữ quyền lực nhất giới tài chính.

Trong một góc tối xa tít tắp của sảnh tiệc, nơi dành cho những nhân viên phục vụ, có một bóng người đàn ông gầy gò đang run rẩy bưng khay rượu. Đó là Lục Cận Ngôn. Để có tiền trang trải cuộc sống và mua thuốc cho người mẹ đang phát điên, anh đã phải xin vào làm phục vụ tại đây thông qua nhiều mối quan hệ lẻ tẻ.

Nhìn Nhược Hi lộng lẫy như một nữ thần, đứng bên cạnh người đàn ông mạnh mẽ và hoàn hảo như Mộ Dung Thần, Lục Cận Ngôn cảm thấy trái tim mình như bị hàng vạn mũi dao đâm xuyên qua. Anh nhớ lại 3 năm trước, Nhược Hi cũng từng diện váy cưới, nhưng đó là bộ váy thuê rẻ tiền, và anh đã để mẹ mình sỉ nhục cô ngay trong ngày cưới.

“Choang!”

Chiếc khay rượu trên tay Cận Ngôn rơi xuống đất. Tiếng động nhỏ bé ấy chẳng ai thèm để ý giữa tiếng nhạc giao hưởng du dương, nhưng nó lại là tiếng đổ vỡ cuối cùng của lòng tự trọng trong anh. Bảo vệ lập tức lôi anh ra ngoài. Trước khi bị tống ra khỏi hòn đảo, Cận Ngôn nhìn thấy Nhược Hi khẽ liếc mắt về phía mình. Ánh mắt cô không còn hận thù, không còn oán trách, chỉ còn sự thờ ơ tuyệt đối – thứ cảm xúc đáng sợ hơn cả cái chết.

Ở một nơi khác, bà Tần Thục Lan hiện đang sống trong một căn nhà hoang ở vùng quê hẻo lánh, ngày ngày lảm nhảm về việc mình là phu nhân Lục gia, tay cầm những tờ báo cũ có hình Nhược Hi để xé nát trong vô vọng. Còn Tô Mạn, sau khi gia đình phá sản, đã phải bán mình vào những chốn nhơ nhớp để trả nợ cho đại ca xã hội đen mà ả từng cấu kết.

Ác giả ác báo. Hào môn bạc bẽo đã đào thải những kẻ không có nhân cách, chỉ để lại những người có đủ bản lĩnh và chân tình.

Lời thề dưới ánh hoàng hôn

Khi hoàng hôn buông xuống trên biển, phủ lên lễ đường một màu tím biếc đầy lãng mạn, Mộ Dung Thần nắm lấy tay Nhược Hi, trao cho cô chiếc nhẫn kim cương được cắt gọt theo hình cánh phượng hoàng.

  • “Thẩm Nhược Hi, mười năm chờ đợi, ba năm nhìn em chịu khổ, hôm nay tôi thề trước biển cả và ánh sáng: Dù hào môn có là cạm bẫy, tôi sẽ biến nó thành vườn hoa cho em dạo chơi. Dù thế gian có quay lưng, tôi sẽ là người đứng phía sau chống đỡ cả bầu trời cho em. Em không cần phải là một nàng dâu ngoan hiền, em chỉ cần là chính em – Đại tiểu thư của lòng tôi.”

Nhược Hi mỉm cười, những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má. Cô kiêu hãnh ngước đầu, đặt nụ hôn nồng cháy lên môi người đàn ông của đời mình.

  • “Mộ Dung Thần, từ nay về sau, em sẽ không trốn chạy nữa. Em sẽ cùng anh, đứng trên đỉnh cao nhất của hào môn, nhìn ngắm vương quốc mà chúng ta cùng nhau trị vì.”

Tiếng pháo hoa bùng nổ rực rỡ trên bầu trời, soi sáng cả vùng biển. Phượng hoàng đã thực sự tìm thấy bệ đá của mình, kim cương đã thực sự tỏa sáng sau khi tôi luyện qua lửa đỏ. Câu chuyện về nàng dâu bị khinh miệt đã chính thức khép lại, nhường chỗ cho huyền thoại về một vị Vương hậu lẫy lừng giới tài chính.