Skip to main content

#TDC_N 68 MẶT TRỜI TRONG TIM ĐẠI ÚY

2:51 chiều – 09/02/2026

Cơn bão từ Kinh Thành và Lời thề dưới quân kỳ

Bệnh viện quân y tỉnh nằm lặng lẽ dưới chân một ngọn đồi, không gian yên tĩnh chỉ có tiếng chim rừng kêu thảng thốt và mùi thuốc sát trùng đặc trưng. Sau ca phẫu thuật tử thần trong hầm trú ẩn, Tiêu Kế Thừa đã được chuyển về đây để hồi phục đặc biệt. Lâm An Hạ, bất chấp sự mệt mỏi sau những ngày đêm trực chiến, vẫn túc trực bên giường bệnh của anh không rời nửa bước.

Sáng hôm nay, một đoàn xe sang trọng mang biển số Kinh Thành bất ngờ xuất hiện tại cổng bệnh viện vốn dĩ chỉ dành cho xe cứu thương và xe quân sự. Sự xuất hiện của những chiếc Mercedes đen bóng loáng và dàn vệ sĩ mặc vest đen khiến không khí bệnh viện bỗng trở nên ngột ngạt.

Phương Thúy – phu nhân của Tiêu gia, người phụ nữ nổi tiếng với sự sắt đá và quyền lực trong giới thượng lưu Kinh Thành – bước xuống xe. Đi bên cạnh bà là Hạ Linh, con gái của một gia tộc chính trị lừng lẫy, người đã được gia tộc họ Tiêu mặc định là vị hôn thê của Kế Thừa từ lâu.

Cuộc chạm trán nơi hành lang vắng

An Hạ đang cầm bệnh án bước ra khỏi phòng hồi sức thì bắt gặp đoàn người đang tiến tới. Bà Phương Thúy dừng lại, đôi mắt sắc lẹm sau cặp kính mát đắt tiền quét qua An Hạ – lúc này vẫn đang mặc bộ đồ bác sĩ dã chiến cũ kỹ, gương mặt hốc hác vì thiếu ngủ.

  • “Cô chính là Lâm An Hạ?” – Giọng bà Thúy lạnh lùng, chứa đựng sự khinh miệt không hề che giấu – “Tôi đã nghe nói về cô. Một bác sĩ bị đuổi khỏi Kinh Thành vì sai sót y tế, nay lại dùng nhan sắc để mê hoặc con trai tôi ở nơi khỉ ho cò gáy này sao?”

An Hạ sững người, nhưng cô nhanh chóng lấy lại sự điềm tĩnh vốn có. Cô đứng thẳng lưng, ánh mắt đối diện trực tiếp với người đàn bà quyền lực:

  • “Thưa phu nhân, tôi ở đây để thực hiện nhiệm vụ của một bác sĩ. Đại úy Tiêu bị thương nặng để bảo vệ biên giới và bảo vệ tôi, việc tôi chăm sóc anh ấy là trách nhiệm y đức.”

Hạ Linh bước lên một bước, nhếch môi cười mỉa mai:

  • “Y đức? Hay là cô đang cố bám lấy cái cọng rơm cứu mạng cuối cùng để quay lại Kinh Thành? Lâm An Hạ, cô nên nhìn lại mình đi. Một người phụ nữ mang theo vết nhơ sự nghiệp, cô nghĩ mình có tư cách bước chân vào cửa Tiêu gia sao?”

An Hạ khẽ siết chặt tập bệnh án. Những lời nhục mạ này cô đã nghe đủ ở Kinh Thành, nhưng lúc này, chúng lại đau đớn hơn vì nó nhắm vào tình cảm của cô dành cho Kế Thừa.

  • “Địa vị của tôi có thể không cao sang bằng các người, nhưng trái tim tôi trong sạch. Tôi yêu Tiêu Kế Thừa không phải vì cái họ của anh ấy.”
  • “Câm miệng!” – Bà Phương Thúy quát lớn – “Tôi đến đây để đưa Kế Thừa về Kinh Thành điều trị. Một bác sĩ hạng bét như cô không đủ tư cách chạm vào người nó thêm một lần nào nữa.”

“Tôi chỉ cần cô ấy”

Đúng lúc đó, cánh cửa phòng hồi sức bật mở. Tiêu Kế Thừa xuất hiện, anh ngồi trên xe lăn, sắc mặt vẫn còn xanh xao nhưng đôi mắt bùng lên ngọn lửa giận dữ. Anh đã nghe thấy toàn bộ cuộc đối thoại ngoài hành lang.

  • “Mẹ, mẹ đến đây để thăm con hay để làm nhục người đã cứu mạng con?” – Giọng Kế Thừa trầm thấp nhưng vang dội khắp hành lang, khiến đám vệ sĩ phải cúi đầu.

Bà Phương Thúy vội vàng chạy lại, giọng bỗng chốc dịu xuống:

  • “Kế Thừa! Con tỉnh rồi sao? Mẹ lo cho con quá. Đi, chúng ta về Kinh Thành ngay. Mẹ đã liên hệ với giáo sư hàng đầu thế giới để phẫu thuật lại cho con.”

Kế Thừa gạt tay mẹ mình ra, anh ra hiệu cho Bình đẩy xe lăn đến bên cạnh An Hạ. Anh nắm lấy bàn tay đang run rẩy của cô, đan chặt các ngón tay vào nhau một cách kiên quyết trước mặt tất cả mọi người.

  • “Con sẽ không đi đâu hết. Ca phẫu thuật tốt nhất đời con đã được thực hiện bởi bác sĩ giỏi nhất là An Hạ. Mẹ, nếu mẹ còn dùng thái độ đó với cô ấy, thì từ nay về sau, Tiêu gia sẽ không còn đứa con trai này nữa.”
  • “Con… con vì một con đàn bà mà định từ bỏ gia đình?” – Bà Phương Thúy bàng hoàng.

Hạ Linh cũng uất ức lên tiếng:

  • “Anh Thừa, em mới là vị hôn thê của anh! Cô ta chỉ là kẻ thấp hèn…”

Kế Thừa liếc nhìn Hạ Linh, ánh mắt lạnh lẽo như băng tuyết:

  • “Tôi chưa từng thừa nhận cuộc hôn nhân đó. Hạ Linh, nếu cô còn dám gọi cô ấy là thấp hèn, tôi sẽ không nể tình hai nhà mà phong tỏa toàn bộ dự án của cô ở phía Bắc. Nhớ lấy, đây là biên cương, là địa bàn của quân đội, không phải là sân chơi để các người phô trương quyền lực.”

Anh quay sang nhìn An Hạ, ánh mắt bỗng chốc trở nên dịu dàng đến cực điểm:

  • “An Hạ, em vào trong chuẩn bị thuốc cho tôi. Những người này… cứ để họ đi. Họ không hiểu được giá trị của những vết sẹo và sự hy sinh đâu.”

An Hạ nhìn anh, nước mắt xúc động trào ra. Cô biết anh đang dùng toàn bộ uy danh và sự nghiệp của mình để bảo vệ cô trước gia tộc.

Màn “vả mặt” hào môn bằng y đức

Thấy con trai kiên quyết, bà Phương Thúy định dùng quyền lực ép buộc ban giám đốc bệnh viện quân y phải chuyển viện cho anh. Đúng lúc đó, Giám đốc bệnh viện – một vị tướng lão thành – bước tới.

  • “Tiêu phu nhân, tôi phải báo cho bà một tin. Bộ quốc phòng vừa gửi bằng khen đặc cách cho bác sĩ Lâm An Hạ vì sự quả cảm và kỹ thuật phẫu thuật xuất chúng trong điều kiện dã chiến, cứu sống một sĩ quan cao cấp. Cô ấy hiện là nhân tài cấp quốc gia đang được bảo vệ đặc biệt.”

Ông đưa cho bà Thúy một văn bản có dấu đỏ:

  • “Ngoài ra, kết quả kiểm tra lại cho thấy, ca phẫu thuật của bác sĩ Lâm là một kỳ tích y khoa. Nếu không có cô ấy, con trai bà bây giờ đã liệt vĩnh viễn. Tôi nghĩ phu nhân nên cảm ơn cô ấy thay vì xua đuổi.”

Gương mặt bà Phương Thúy tái mét, từ đỏ chuyển sang trắng. Hạ Linh đứng bên cạnh cũng không thốt nên lời. Những gì họ coi là “vết nhơ” của An Hạ, hóa ra lại là tấm huy chương rực rỡ nhất dưới ánh mặt trời biên giới.

Bà Thúy nhìn con trai đang nắm chặt tay An Hạ, rồi nhìn vị giám đốc bệnh viện, cuối cùng hậm hực quay lưng rời đi:

  • “Được! Con cứ ở lại đây đi! Đừng có hối hận khi quay về Kinh Thành!”

Khi đoàn xe của Tiêu gia đã rời đi khuất bóng, hành lang bệnh viện trả lại sự yên bình vốn có. Kế Thừa kéo An Hạ lại gần, đặt một nụ hôn lên mu bàn tay cô:

  • “An Hạ, xin lỗi em. Hào môn của tôi chỉ mang lại cho em rắc rối. Nhưng hãy tin tôi, chỉ cần tôi còn đứng ở đây, không ai có thể đuổi em đi một lần nữa.”

An Hạ mỉm cười, cô quỳ xuống bên cạnh xe lăn của anh, tựa đầu vào gối anh:

  • “Thừa, tôi không sợ hào môn, tôi chỉ sợ anh không cần tôi nữa thôi. Ở đây, giữa rừng xanh và quân kỳ, tôi cảm thấy mình giàu có hơn bất kỳ ai ở Kinh Thành.”

Đêm đó, dưới ánh trăng biên giới, họ cùng nhau lập lời thề: Một người bảo vệ biên cương, một người cứu chữa nhân sinh. Nhưng sự bình yên vừa mới nhen nhóm lại bị đe dọa khi một bức điện tín khẩn cấp từ ban chuyên án ma túy gửi đến: Tên trùm ma túy xuyên quốc gia – kẻ đã bị Kế Thừa bắn bị thương mười năm trước – đã vượt ngục và đang hướng về phía bệnh viện quân y để trả thù.

Trận chiến cuối cùng sắp bắt đầu.