Skip to main content

Đất Mẹ Nở Hoa Giữa Kinh Đô Ánh Sáng

Paris vào cuối thu đẹp như một bức tranh sơn dầu cổ điển. Những hàng cây dẻ ngựa nhuộm vàng hai bên đại lộ Champs-Élysées, và cái lạnh se sắt của kinh đô ánh sáng khiến người ta chỉ muốn tìm về một góc quán quen để nhâm nhi tách cà phê nóng.

Tố Diệp đứng giữa sảnh lớn của triển lãm nghệ thuật đương đại Grand Palais. Cô mặc một bộ áo dài lụa tơ tằm màu mỡ gà giản dị, mái tóc búi thấp cài chiếc trâm gỗ. Giữa một rừng những nghệ sĩ ăn mặc thời thượng và những tác phẩm trừu tượng kỳ quái, sự xuất hiện của cô cùng những chiếc bình gốm mang hình hài mây núi Mù Sương như một luồng gió thanh khiết, khiến mọi người phải dừng chân.

Nhưng trong lòng Tố Diệp lại như có lửa đốt. Cô vừa nhận được tin từ quê nhà: Tập đoàn Vinh Phát đã đưa máy xúc đến cửa xưởng gốm An Nhiên, lấy lý do xưởng không có giấy phép bảo tồn di sản chính thức để cưỡng chế san lấp.

  • “Lạc Anh, chúng ta phải về thôi. Họ sẽ phá nát tất cả!” – Tố Diệp siết chặt vạt áo, mắt rưng rưng.

Lạc Anh, lúc này đang diện bộ suit đen lịch lãm – phong thái của một “vua kiến trúc” thực thụ đã quay trở lại. Anh đặt tay lên vai cô, ánh mắt kiên định như một ngọn núi:

  • “Diệp, nhìn anh này. Đất của em không chỉ nằm ở Mù Sương, nó đang nằm ở đây, trong trái tim của những người yêu nghệ thuật thế giới. Đừng sợ, anh đã đợi khoảnh khắc này từ rất lâu rồi.”

Màn “vả mặt” xuyên lục địa

Buổi họp báo bắt đầu. Mạnh và các lãnh đạo tập đoàn Vinh Phát từ Việt Nam đang theo dõi buổi phát trực tiếp, nụ cười đắc ý hiện trên môi họ khi nghĩ rằng Tố Diệp chỉ là một quân cờ nhỏ bé đang bị lừa đi xa.

Bất ngờ, Lạc Anh bước lên bục phát biểu cùng với Chủ tịch Hiệp hội Bảo tồn Di sản UNESCO.

  • “Thưa các vị,” – Giọng Lạc Anh vang dội bằng tiếng Anh chuẩn xác – “Hôm nay, tôi không chỉ giới thiệu gốm Mù Sương. Tôi muốn công bố một sự thật kinh hoàng: Ngay lúc này, tại Việt Nam, tập đoàn Vinh Phát đang cố tình hủy hoại xưởng gốm có lịch sử 200 năm này để xây dựng resort. Tôi đã nộp hồ sơ bằng chứng về việc họ gây ô nhiễm nguồn nước và hối lộ thanh tra lên tòa án quốc tế và các cổ đông Singapore.”

Màn hình lớn phía sau hiện lên hình ảnh máy xúc của Vinh Phát đang bị người dân Trấn Mù Sương chặn lại, cùng với lệnh đình chỉ khẩn cấp từ cơ quan cấp cao nhờ sự can thiệp của các mối quan hệ quốc tế của Lạc Anh.

  • “Với tư cách là người thiết kế ‘Bảo tàng Gốm An Nhiên’, tôi tuyên bố xưởng gốm này đã chính thức nhận được gói tài trợ bảo tồn trọn đời từ Quỹ Di sản Châu Á. Bất kỳ ai chạm vào nó, chính là chạm vào luật pháp quốc tế.”

Tại quê nhà, Mạnh và đồng bọn mặt cắt không còn hạt máu. Bản hợp đồng triệu đô biến thành bản án tử cho sự nghiệp của chúng. Vinh Phát chính thức bị rút vốn và đối mặt với vòng lao lý.

Đám cưới dưới màn sương trắng

Ba tháng sau.

Bảo tàng Gốm An Nhiên chính thức khánh thành. Đó là một công trình kỳ vĩ, nơi những bức tường đất mộc mạc hòa quyện hoàn hảo với kính và thép, ẩn mình giữa màn sương mù huyền ảo của cao nguyên.

Ngày khánh thành cũng chính là ngày cưới của Lạc Anh và Tố Diệp.

Không có siêu xe, không có tiệc tùng xa hoa. Chú rể Lạc Anh dắt tay cô dâu Tố Diệp đi trên con đường lát đá phủ đầy rêu xanh. Tố Diệp mặc chiếc váy cưới bằng ren thủ công, trên cổ đeo chiếc vòng gốm men xanh ngọc bích – tín vật định tình của họ.

Bên bàn xoay gốm trung tâm của bảo tàng, họ cùng nhau đặt tay lên một khối đất mới, cùng nhau xoay và tạo hình một chiếc bình “Đồng tâm”.

  • “Lạc Anh, cảm ơn anh đã mang lửa về cho xưởng gốm, và mang ánh sáng về cho trái tim em.” – Tố Diệp tựa đầu vào vai anh, giữa mùi thơm của trà và đất mẹ.

Lạc Anh hôn nhẹ lên trán cô, nụ cười tràn đầy sự viên mãn:

  • “Anh mới là người phải cảm ơn em. Vì đã giữ lại cho anh một nơi để thuộc về, để anh biết rằng: Hạnh phúc nhất không phải là xây những tòa tháp cao nhất, mà là nặn được một tổ ấm vững chãi nhất từ chính đôi tay mình.”

Dưới sự chứng kiến của dân bản, của ngàn mây cao nguyên và tiếng suối chảy rì rào, họ đã chính thức trở thành một phần của di sản Mù Sương. Phượng hoàng đã ngừng bay, vì nó đã tìm thấy rừng xanh của riêng mình.