Skip to main content

Hào Quang Cũ Và Bản Tình Ca Đất Sét

Mùa thu ở Trấn Mù Sương mang theo những cơn gió heo may se lạnh, làm những đồi chè phía sau xưởng gốm chuyển sang màu xanh thẫm đầy sức sống. Công trình “Bảo tàng Gốm An Nhiên” – tâm huyết của Lạc Anh – đang dần thành hình. Thay vì những khối bê tông thô cứng, Lạc Anh đã thiết kế một không gian mở với những bức tường bằng gạch mộc và mái che bằng kính cường lực, cho phép ánh sáng tự nhiên xuyên qua những tán thông rọi thẳng vào các tác phẩm gốm.

Lạc Anh giờ đây trông không khác gì một người dân bản địa thực thụ. Anh mặc chiếc áo sơ mi đũi màu chàm, đôi bàn tay không còn trắng trẻo mà đã nhuốm màu đất sét và những vết chai do khuân vác vật liệu. Nhưng ánh mắt anh lại tràn đầy sự thư thái, một thứ ánh sáng mà những bản vẽ triệu đô trước đây chưa bao giờ mang lại được.

Vị khách từ đảo quốc sư tử

Buổi chiều, khi Lạc Anh và Tố Diệp đang cùng nhau phác thảo họa tiết hoa ban lên một mẻ bình mới, một chiếc xe Limousine sang trọng dừng lại trước xưởng gốm – một hình ảnh vô cùng lạc lõng giữa khung cảnh bình dị này.

Bước xuống xe là Celine – cộng sự cũ và cũng là người từng cùng Lạc Anh tạo nên những kỳ tích tại Singapore. Cô diện bộ đồ hiệu thời thượng, kính mát che nửa mặt, gót giày nhọn hoắt gõ lộc cộc trên nền đá mộc mạc của xưởng gốm.

  • “Lạc Anh! Trời đất ơi, anh thực sự đang sống ở cái nơi này sao?” – Celine thốt lên, giọng nói đầy sự kinh ngạc và xen chút xót xa khi nhìn thấy “Vị vua kiến trúc” đang lấm lem bùn đất.

Lạc Anh dừng bút, anh mỉm cười điềm tĩnh:

  • “Chào Celine. Sao em lại tìm được đến đây?”
  • “Tạp chí Kiến trúc quốc tế đang rộ lên tin đồn anh đang xây dựng một ‘siêu phẩm’ ở vùng núi Việt Nam. Em đến để đưa anh về.” – Celine phớt lờ Tố Diệp, cô mở một tập hồ sơ bóng bẩy – “Tập đoàn S-Design vừa trúng thầu dự án Nhà hát quốc gia tại Dubai. Họ chỉ yêu cầu một điều kiện duy nhất: Anh phải là kiến trúc sư trưởng. Danh vọng, tiền bạc, và cả căn penthouse nhìn ra vịnh Marina đều đang đợi anh. Lạc Anh, đừng lãng phí tài năng ở đây nữa!”

Khoảng cách giữa hai thế giới

Tố Diệp lặng lẽ lùi lại phía sau, cô nhìn Celine – một người phụ nữ rạng rỡ, sắc sảo và mang hơi thở của thế giới mà Lạc Anh thuộc về. Cô nhìn xuống đôi bàn tay đầy đất sét của mình, rồi nhìn sang những chiếc bình gốm mộc mạc. Một sự bất an mơ hồ dâng lên trong lòng. Lạc Anh là phượng hoàng, và phượng hoàng thì nên bay trên bầu trời cao rộng, chứ không phải quẩn quanh nơi lò nung khói ám này.

  • “Lạc Anh, anh vào nói chuyện với cô ấy đi. Em ra suối kiểm tra mẻ đất.” – Tố Diệp nói nhỏ, không đợi anh trả lời đã vội vã bước đi.

Lạc Anh nhìn theo bóng dáng mảnh mai của Tố Diệp, tim anh thắt lại. Anh quay sang Celine, ánh mắt trở nên lạnh lùng:

  • “Celine, cảm ơn em vì đã lặn lội đến đây. Nhưng em đã lầm một điều. Anh không lãng phí tài năng ở đây, anh đang ‘cứu’ nó.”
  • “Cứu? Bằng cách nặn mấy cái bát đất này sao?” – Celine cười mỉa mai.

Lạc Anh dẫn Celine ra phía công trình bảo tàng đang xây dựng dở dang. Anh chỉ vào sự giao thoa giữa ánh sáng, bóng tối và những bức tường đất:

  • “Ở Singapore, anh xây những tòa nhà để người ta ngưỡng mộ. Ở đây, anh xây một không gian để người ta được ‘sống’. Em thấy không? Những viên gạch này được làm từ đất của chính vùng này, nung trong lò của Tố Diệp. Nó có hơi thở, có linh hồn. Dubai có thể cho anh tiền, nhưng Mù Sương cho anh sự kết nối với nguồn cội – thứ mà anh đã đánh mất suốt mười năm qua.”

Lời khẳng định của đất mẹ

Tối đó, khi Celine đã về khách sạn trên thị trấn, xưởng gốm trả lại sự tĩnh lặng. Tố Diệp ngồi bên bàn xoay nhưng tâm trí cô không tập trung được. Cô giật mình khi cảm nhận được một vòng tay ấm áp ôm lấy mình từ phía sau.

  • “Đang nghĩ gì mà để đất khô hết rồi kìa?” – Lạc Anh thì thầm vào tai cô.
  • “Anh… anh không đi sao? Dự án ở Dubai đó, nó là ước mơ của mọi kiến trúc sư trên thế giới.” – Tố Diệp xoay người lại, đôi mắt cô rưng rưng.

Lạc Anh cầm lấy đôi bàn tay lấm lem của cô, áp vào mặt mình:

  • “Ước mơ của anh bây giờ là sáng sớm được cùng em ăn mì vằn thắn, chiều cùng em nặn gốm, và đêm nghe tiếng mưa rơi trên mái ngói. Diệp à, hào quang ngoài kia anh đã nếm đủ rồi, nó lạnh lắm. Chỉ có hơi ấm từ đôi tay em và ngọn lửa lò nung này mới khiến anh thấy mình thực sự tồn tại.”

Anh lấy từ trong túi ra một chiếc hộp nhỏ. Bên trong không phải nhẫn kim cương, mà là một chiếc nhẫn gốm men xanh ngọc bích – tác phẩm hoàn hảo nhất mà anh tự tay nặn và nung trong mẻ gốm vừa rồi.

  • “Chiếc nhẫn này được làm từ đất Mù Sương, nung qua lửa đỏ. Nó không lấp lánh như kim cương, nhưng nó bền bỉ và chân thành như tình yêu của anh. Em có đồng ý cùng anh biến xưởng gốm này thành nơi kể chuyện cho cả thế giới nghe không?”

Tố Diệp khóc, nhưng đó là những giọt nước mắt hạnh phúc vô ngần. Cô gật đầu, vùi đầu vào lồng ngực vững chãi của anh. Kiếp này, cô không cần hào môn rực rỡ, cô chỉ cần một người hiểu được giá trị của đất và trân trọng tình cảm bình dị của mình.

Sáng hôm sau, Lạc Anh tiễn Celine ra xe. Anh gửi cho tập đoàn S-Design một bức thư điện tử từ chối dự án Dubai, đồng thời đính kèm bản phác thảo của “Bảo tàng Gốm An Nhiên”. Bức thư có đoạn: “Tôi đã tìm thấy công trình vĩ đại nhất cuộc đời mình. Nó không nằm ở độ cao, mà nằm ở độ sâu của tình yêu và di sản.”

Nhưng ngay khi Celine vừa rời đi, một tin tức chấn động ập đến: Một vị khách tỷ phú ẩn danh đã mua lại toàn bộ mẻ gốm “Gió và Mây” của Tố Diệp với giá cao gấp 10 lần thị trường, nhưng với điều kiện Tố Diệp phải mang gốm sang Paris triển lãm ngay trong tháng tới. Đây là một cơ hội đổi đời, nhưng cũng là một cái bẫy tinh vi của tập đoàn Vinh Phát nhằm tách rời Lạc Anh và Tố Diệp để dễ bề chiếm đoạt khu đất.