Skip to main content

#TDC_N 76 KHI GIÓ MÙA GẶP NẮNG HẠ

7:59 sáng – 10/02/2026

Cơn Bão Trong Gian Bếp Và Vết Nứt Không Thể Hàn Gắn

Thượng Hải những ngày cuối thu dường như đang thử thách lòng người bằng những cơn mưa phùn rả rích. Bầu trời xám xịt như đổ bóng xuống tâm trạng của Tô Diệc An. Tuần này, cô đang đứng trước một bước ngoặt lớn trong sự nghiệp: Đón tiếp đoàn đối tác chiến lược từ Pháp tại nhà riêng – một xu hướng “Home Studio” đang rất thịnh hành trong giới kiến trúc thượng lưu để thể hiện gu thẩm mỹ và sự hiếu khách của chủ nhân.

Diệc An đã lên kế hoạch tỉ mỉ từng chi tiết. Cô thuê một đơn vị catering (cung cấp tiệc) chuẩn 5 sao với những món finger-food tinh tế, đặt những lẵng hoa diên vĩ trắng muốt từ Hà Lan, và yêu cầu Đình Viễn phải đảm bảo không gian yên tĩnh tuyệt đối.

Nhưng, biến số lớn nhất lại chính là bà Lý Thục Lan.

Sự chuẩn bị cầu kỳ và nỗi lo thầm lặng

Sáng thứ Bảy, căn hộ tràn ngập không khí khẩn trương. Diệc An chạy tới chạy lui kiểm tra từng chiếc ly pha lê, từng vị trí đặt nến thơm. Cô diện một bộ váy lụa màu xanh rêu sang trọng, mái tóc búi thấp thanh lịch.

  • “Mẹ ơi, tối nay khách của con toàn là những kiến trúc sư danh tiếng và đại diện tập đoàn lớn. Mẹ… mẹ có thể lánh vào phòng nghỉ ngơi sớm một chút được không ạ? Con đã chuẩn bị sẵn đồ ăn tối rất ngon trong phòng cho mẹ rồi.” – Diệc An nói, giọng cố gắng giữ vẻ nhẹ nhàng nhất có thể.

Bà Thục Lan đang ngồi ở góc sofa, tay cầm chuỗi tràng hạt, đôi mắt bà nheo lại nhìn những đĩa thức ăn nhỏ xíu, lạ lẫm mà nhân viên phục vụ đang bày biện:

  • “Mấy cái miếng bánh tí hon này mà cũng gọi là tiệc sao? Nhìn như đồ chơi của trẻ con ấy. Khách đến nhà mà để họ ăn uống thế này, họ cười cho đấy con ạ.”
  • “Mẹ, đây là tiệc cocktail, người ta đến để trò chuyện và thưởng thức không gian, không phải để ăn no đâu mẹ.” – Diệc An kiên nhẫn giải thích.

Bà Lục khẽ thở dài, không nói gì thêm nhưng cái lắc đầu của bà khiến Diệc An cảm thấy một luồng điện lo âu chạy dọc sống lưng. Bà Thục Lan trong mắt Diệc An lúc này giống như một “trả bom nổ chậm”, mà cô thì không có bản hướng dẫn để tháo ngòi.

“Lòng tốt” tai hại

5 giờ chiều, Diệc An có việc gấp phải chạy xuống sảnh để đón vị CEO tập đoàn. Trước khi đi, cô không quên dặn chồng:

  • “Viễn, anh trông chừng mẹ nhé. Đừng để mẹ ra phòng khách lúc tiệc đang diễn ra.”

Đình Viễn gật đầu lia lịa, nhưng đúng lúc đó, một cuộc điện thoại khẩn từ công ty gọi đến khiến anh phải chui tọt vào phòng làm việc đóng chặt cửa.

Trong phòng khách, bà Thục Lan nhìn những lẵng hoa diên vĩ trắng muốt – thứ mà Diệc An phải đặt trước cả tháng – với ánh mắt không hài lòng. Ở quê bà, màu trắng là màu của tang tóc, của sự chia ly. Bà cảm thấy con dâu mình thật “dại dột” khi rước cái xui xẻo này vào nhà đúng ngày quan trọng.

  • “Không được, mình phải giúp tụi nó. Cưới xin, làm ăn là phải màu đỏ, màu vàng cho nó phát lộc.” – Bà Lục tự nhủ.

Nghĩ là làm, bà lẳng lặng bê những lẵng hoa đắt tiền ấy giấu biệt vào ban công. Sau đó, bà lấy ra những chậu cây “sống đời” và hoa vạn thọ đỏ rực rỡ mà bà mới mua ở chợ sáng nay, đặt chễm chệ lên bàn tiệc. Chưa hết, nhìn những đĩa gỏi cá hồi sống (sashimi) và thịt nguội, bà rùng mình vì sợ khách bị… đau bụng.

Bà quyết định xuống bếp. Mùi mắm tôm nồng nặc và mùi tỏi phi bắt đầu lan tỏa khắp căn hộ 200 mét vuông. Bà đang tất bật nấu một nồi “Thịt kho tàu” và “Canh chua cá” khổng lồ. Bà tin rằng, chỉ có hơi ấm của bếp lửa và mùi thơm của gia vị truyền thống mới khiến khách cảm thấy được chào đón.

Đỉnh điểm của sự nhục nhã

6 giờ tối. Cánh cửa mở ra. Diệc An bước vào cùng đoàn khách quý trong tiếng cười nói vui vẻ. Nhưng ngay khi bước qua bậc cửa, nụ cười trên môi cô hoàn toàn đóng băng.

Mùi mắm tôm nồng nặc clashing (xung đột) dữ dội với mùi nến thơm đắt tiền tạo nên một hỗn hợp mùi vị vô cùng… kinh dị. Không gian tối giản sang trọng giờ đây trông giống như một quán ăn bình dân ở ven đường với những chậu hoa đỏ rực lạc quẻ.

Vị CEO người Pháp khẽ nhíu mày, lấy khăn tay che mũi:

  • “Oh, Madame An, is this… a special traditional scent of your country?” (Ồ, bà An, đây có phải là một mùi hương truyền thống đặc biệt của đất nước bà không?)

Diệc An cảm thấy máu trong người mình như đông cứng lại. Cô nhìn vào gian bếp, nơi bà Thục Lan đang hớn hở bưng nồi thịt kho khói nghi ngút ra, miệng cười rạng rỡ:

  • “Kêu khách vào ăn đi con! Mẹ nấu xong rồi, nóng hổi đây!”

Đoàn khách sững sờ. Những vị kiến trúc sư sành điệu nhìn nồi thịt mỡ màng đặt cạnh những chiếc ly pha lê mỏng manh với ánh mắt kỳ lạ. Diệc An thấy tai mình ù đi, sự kiêu hãnh của cô, công sức cả tháng trời của cô, tất cả đã sụp đổ chỉ trong một nốt nhạc.

  • “Mẹ… mẹ đang làm cái gì thế này?” – Diệc An rít qua kẽ răng, gương mặt cô tái nhợt vì uất ức.
  • “Thì mẹ giúp con đãi khách mà? Ăn mấy cái đồ sống kia đau bụng chết được!” – Bà Lục vẫn chưa nhận ra sự nghiêm trọng, bà múc một thìa nước thịt định đưa cho vị khách Tây nếm thử.
  • “ĐỦ RỒI!” – Diệc An quát lên, tiếng quát khiến cả căn phòng lặng phắt. Cô giật lấy chiếc vá trên tay bà Lục, tay cô run bần bật – “Mẹ làm ơn… làm ơn đi vào phòng đi! Đừng phá hỏng mọi thứ của con nữa!”

Bà Thục Lan bàng hoàng. Đĩa thịt trên tay bà suýt rơi xuống đất. Đôi mắt già nua nhìn con dâu đầy vẻ tổn thương, rồi bà nhìn sang con trai vừa từ phòng làm việc chạy ra với vẻ mặt ngơ ngác. Không nói một lời, bà lẳng lặng đặt nồi thịt xuống, quay lưng đi thẳng vào phòng, tiếng khóa cửa lạch cạch vang lên đau đớn.

Dư chấn sau cơn bão

Buổi tiệc kết thúc trong sự gượng gạo tột cùng. Dù Diệc An đã cố gắng chữa cháy, nhưng cô biết dự án này coi như đã “lung lay”. Khi vị khách cuối cùng ra về, căn hộ chỉ còn lại đống ngổn ngang và mùi thức ăn nồng nặc không thể xua tan.

Đình Viễn tiến lại gần vợ, nhưng Diệc An đẩy anh ra.

  • “Anh thấy chưa? Đây là kết quả của việc ‘nhường nhịn’ mà anh nói đấy. Mẹ anh không chỉ phá hỏng buổi tiệc, mẹ anh đang phá hỏng cả cuộc đời em!”
  • “An, mẹ không cố ý. Mẹ chỉ muốn tốt cho em thôi…”
  • “Tốt cho em? Hay tốt cho cái sự áp đặt của mẹ? Anh có biết cái thảm này trị giá bao nhiêu không? Có biết vị CEO kia là ai không? Em không thể sống thế này nữa, Đình Viễn. Một là mẹ về quê, hai là em dọn ra ngoài!”

Nói rồi, Diệc An lao vào phòng làm việc, đóng sầm cửa lại, bỏ mặc Đình Viễn đứng giữa phòng khách với nồi thịt kho tàu đã nguội ngắt – món ăn mà ngày xưa anh từng yêu thích nhất, nhưng giờ đây nó mang vị đắng của sự tuyệt vọng.

Trong phòng tối, bà Lý Thục Lan ngồi bó gối dưới sàn nhà. Bà không khóc, bà chỉ thấy lạnh. Bà lấy trong túi áo ra một mẩu giấy nhỏ ghi những dòng chữ nghuệch ngoạc – đó là danh sách những món ăn “tốt cho phụ nữ làm việc nhiều” mà bà đã hỏi xin bác sĩ ở quê. Bà định tối nay sau khi tiệc tan sẽ nấu cho Diệc An tẩm bổ.

Nhưng giờ đây, mẩu giấy ấy đã bị bà vò nát. Bà nhận ra, sự yêu thương của bà, đối với thế giới của con dâu, chỉ là một loại “rác thải” cần được dọn dẹp.