Khi Băng Tuyết Tan Giữa Lòng Thượng Hải
Căn hộ cao cấp trên tầng 28 vốn dĩ đã xa hoa, nay lại càng thêm lạnh lẽo bởi sự im lặng bao trùm. Sau “thảm họa” bữa tiệc, Tô Diệc An và bà Lý Thục Lan bước vào một cuộc chiến tranh lạnh tàn khốc. Không còn những lời càm ràm, không còn tiếng bát đũa chạm nhau, chỉ còn lại tiếng đóng cửa khan khốc và những ánh nhìn né tránh.
Đình Viễn đứng ở giữa, gương mặt anh phờ phạc thấy rõ. Anh cố gắng hết sức để kết nối hai người phụ nữ quan trọng nhất đời mình, nhưng dường như mọi nỗ lực đều đổ sông đổ biển. Diệc An lao vào công việc như một con thiêu thân để quên đi nỗi nhục nhã trước đối tác, còn bà Lục thì thu mình trong phòng, cả ngày không bước ra ngoài nửa bước.
Cú ngã trong đêm vắng
Một tuần sau sự cố, Diệc An trở về nhà lúc hai giờ sáng. Những bản vẽ chỉnh sửa, những cuộc họp giải trình với hội đồng quản trị đã rút cạn kiệt sức lực của cô. Vừa bước vào cửa, cơn choáng váng ập đến, trần nhà như xoay cuồng trước mắt. Diệc An cố bám vào tủ giày nhưng đôi chân cô đã hoàn toàn mất cảm giác.
Rầm!
Tiếng động khô khốc xé toạc không gian tĩnh mịch. Diệc An ngã quỵ xuống sàn nhà lạnh ngắt, ý thức mờ nhạt dần.
Trong cơn mê sảng, cô cảm thấy một đôi bàn tay thô ráp, nồng mùi dầu gió đang áp vào trán mình. Có tiếng khóc nấc nghẹn ngào, tiếng gọi tên cô xa xăm như vọng về từ một thế giới khác. Một vị đắng của thuốc bắc lan tỏa đầu lưỡi, rồi một hơi ấm kỳ lạ bao phủ lấy cơ thể đang run rẩy vì sốt cao của cô.
Sự chăm sóc thầm lặng
Khi Diệc An mở mắt ra, ánh nắng Thượng Hải đã len lỏi qua khe rèm. Cô thấy mình đang nằm trong phòng ngủ chính, trên đầu là một chiếc khăn ấm, và bên cạnh giường là một bát cháo cá lóc nóng hổi – món ăn mà cô từng kịch liệt từ chối.
Cô định ngồi dậy thì thấy bà Thục Lan đang ngủ gục bên mép giường, trên tay bà vẫn còn cầm chiếc quạt giấy cũ kỹ. Gương mặt bà già nua, những nếp nhăn hằn sâu hơn dưới ánh nắng, và đôi bàn tay vốn đã gân guốc nay lại có thêm những vết bỏng nhỏ do nấu thuốc.
Diệc An lặng người. Cô chợt nhìn thấy trên bàn trang điểm của mình một cuốn sổ nhỏ màu xanh đã cũ, mép giấy quăn nheo. Đó là cuốn sổ mà bà Thục Lan luôn mang theo bên mình. Sự tò mò xen lẫn chút tội lỗi thúc giục Diệc An mở ra.
Bên trong không phải là nhật ký, mà là những dòng ghi chép lộn xộn:
“Ngày 15 tháng 10: Diệc An bị ho. Nó không chịu uống thuốc, bảo đắng. Phải tìm cách nấu canh lê đường phèn, lọc thật kỹ để nó không biết là thuốc.”
“Ngày 20 tháng 10: Nay thấy nó diện váy ngắn đi làm, trời thì trở gió. Con bé này bướng quá, chẳng biết lo cho mình. Ở thành phố lớn mà cứ nhịn ăn sáng, dạ dày nào chịu nổi.”
“Ngày tiệc: Mình sai rồi. Mình chỉ muốn cho mấy ông Tây thấy người Trung Quốc mình mến khách thế nào, muốn khoe tài nấu nướng của gia đình họ Lục để chúng nó nể trọng con dâu mình. Ai ngờ… mình làm khổ con bé rồi. Ước gì mình thông minh hơn một chút, hiện đại hơn một chút để không làm vướng chân con.”
Những dòng chữ nguệch ngoạc, sai chính tả chỗ này chỗ kia nhưng chứa đựng một tình yêu thương vụng về đến đau đớn. Diệc An cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Hóa ra, đằng sau sự áp đặt, đằng sau nồi thịt kho tàu lạc quẻ ấy là một khao khát cháy bỏng: Bà muốn được trở nên có giá trị trong mắt con dâu, bà muốn dùng cách duy nhất mà bà biết – là sự chăm sóc tận tụy – để bù đắp cho những áp lực mà Diệc An đang gánh chịu.
Lời xin lỗi muộn màng
Bà Thục Lan khẽ giật mình tỉnh dậy. Thấy Diệc An đã tỉnh và đang cầm cuốn sổ của mình, bà bối rối đứng bật dậy, đôi bàn tay run rẩy giấu ra sau lưng.
Diệc An buông cuốn sổ xuống, cô không nói gì, chỉ lặng lẽ kéo bà Thục Lan ngồi xuống mép giường. Cô nhìn sâu vào đôi mắt mờ đục vì sương khói cuộc đời của mẹ chồng, rồi bất ngờ ôm lấy đôi vai gầy guộc ấy.
Bà Thục Lan đứng hình. Cả đời bà chưa bao giờ được ai ôm theo cách này, nhất là đứa con dâu thành đạt mà bà luôn nể sợ. Bà òa khóc như một đứa trẻ, những giọt nước mắt uất ức và tủi hổ bấy lâu nay trào ra hết trên vai Diệc An.
Đình Viễn đứng ở cửa phòng, chứng kiến cảnh tượng ấy, anh khẽ lau nước mắt. Một tuần sóng gió cuối cùng cũng kết thúc bằng một cái ôm của sự thấu hiểu.
Sự giao thoa giữa hai thế giới
Kể từ ngày đó, không khí trong nhà họ Lục thay đổi hoàn toàn. Diệc An bắt đầu dạy bà Thục Lan cách dùng máy giặt hiện đại, cách pha cà phê máy. Ngược lại, mỗi tối cuối tuần, cô đều gác lại công việc để cùng mẹ vào bếp, học cách nặn những viên bánh trôi tàu, học cách kiên nhẫn ninh một nồi nước dùng thanh ngọt.
Bà Thục Lan không còn treo hành tỏi ở ban công nữa, bà trồng vào đó những chậu hoa diên vĩ trắng mà Diệc An thích. Còn Diệc An, trên bàn làm việc của cô giờ đây luôn có một bình giữ nhiệt đựng nước lê đường phèn – thứ nước mà cô từng chê là “mùi thuốc bắc”.
Trong dự án mới nhất của mình, Diệc An đã đưa vào những yếu tố kiến trúc truyền thống, lấy cảm hứng từ chính ngôi nhà cổ ở quê của bà Thục Lan. Cô nhận ra rằng, sự hiện đại nếu không có nền tảng của truyền thống và tình thân thì cũng chỉ là một khối bê tông vô hồn.
Buổi tối đêm giao thừa, Thượng Hải rực rỡ pháo hoa. Trong căn hộ tầng 28, mùi trầm hương dịu nhẹ hòa quyện với mùi thức ăn thơm phức. Diệc An nâng ly rượu vang, còn bà Thục Lan nâng chén trà gừng.
Bà Thục Lan mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như nắng hạ giữa mùa đông. Bà biết rằng, mình đã thực sự tìm thấy “chỗ đứng” của mình, không phải bằng sự kiểm soát, mà bằng sự bao dung và tình yêu chân thành nhất.