Skip to main content

 Những Vết Rạn Sau Lớp Phấn Màu

Căn biệt thự họ Cố vào buổi sáng sớm dường như bớt đi vài phần u ám sau sự kiện cuốn sổ vẽ được khôi phục. Tuy nhiên, sự im lặng giữa Thẩm Nhược Hi và Cố Diên vẫn là một bức tường kính dày đặc: có thể nhìn thấy nhau, nhưng không thể chạm tới.

Nhược Hi vẫn duy trì thói quen thức dậy từ lúc năm giờ sáng. Cô dành hai tiếng đồng hồ trong phòng làm việc riêng – nơi ngập tràn mùi hương đặc trưng của nhựa thông, bột màu khoáng và dung môi hữu cơ. Đối với cô, việc phục chế một bức tranh cổ cũng giống như việc hàn gắn một trái tim: cần sự tỉ mỉ, kiên nhẫn và quan trọng nhất là phải hiểu rõ “bản chất của những hư tổn”.

Cuộc gọi từ “Tiền tuyến”

9 giờ sáng, khi Nhược Hi đang cẩn thận dùng kính hiển vi để xử lý một vết rạn trên bức tranh thủy mặc đời Thanh, điện thoại của cô rung lên dồn dập. Là số của văn phòng giáo vụ trường quốc tế nơi Cố Diên đang theo học.

  • “Alô, cho hỏi có phải phụ huynh của em Cố Diên không ạ? Mời bà đến trường ngay lập tức. Em Diên vừa đánh trọng thương một bạn cùng lớp, tình hình đang rất căng thẳng.”

Nhược Hi khựng lại. Cô liếc nhìn đồng hồ, Cố Thanh Sơn lúc này đang bay sang Singapore để ký kết một dự án sáp nhập quan trọng, ít nhất ba ngày nữa mới về. Cô không chần chừ, tháo tạp dề, chỉnh lại mái tóc rồi nhanh chóng lái xe đến trường.

Trên đường đi, lòng Nhược Hi không hề có sự tức giận. Cô chỉ cảm thấy lo lắng. Cố Diên dù nổi loạn nhưng không phải là đứa trẻ vô lý. Đánh người? Chắc chắn phải có một ngòi nổ nào đó đã kích hoạt quả bom trong lòng cô bé.

Uy thế của “Dì ghẻ”

Vừa bước vào văn phòng giáo vụ, Nhược Hi đã nghe thấy tiếng la hét chói tai của một người đàn bà trung niên diện đồ hiệu lòe loẹt:

  • “Cái loại con gái không có mẹ dạy dỗ đúng là đồ mất dạy! Nhìn mặt con trai tôi đi, nó mà có vết sẹo nào thì tôi sẽ kiện nhà họ Cố đến khuynh gia bại sản!”

Cố Diên đứng ở góc phòng, chiếc áo đồng phục bị xé rách một bên vai, khóe môi rướm máu. Cô bé không khóc, không bào chữa, chỉ nhìn người đàn bà kia bằng ánh mắt khinh bỉ tột độ. Khi thấy Nhược Hi bước vào, đôi mắt Cố Diên thoáng qua một tia dao động, rồi nhanh chóng trở lại vẻ lạnh lùng như băng:

  • “Bà đến đây làm gì? Tôi không cần bà đóng vai người tốt.”

Nhược Hi không đáp lời cô bé. Cô thong thả tiến về phía bàn của thầy hiệu phó, phong thái điềm tĩnh và quý phái của cô ngay lập tức khiến căn phòng lặng xuống. Cô nhẹ nhàng đặt chiếc túi xách xuống bàn, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực:

  • “Tôi là Thẩm Nhược Hi, mẹ của em Cố Diên. Thầy có thể cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra không?”

Hai chữ “Mẹ của em Cố Diên” phát ra từ miệng Nhược Hi khiến cô bé sững sờ. Người đàn bà kia định nhảy dựng lên thì Nhược Hi xoay người lại, ánh mắt cô sắc lạnh như một lưỡi dao vừa tuốt khỏi vỏ:

  • “Bà Lâm, tôi đã nghe qua về tập đoàn nhà bà. Nhưng trước khi nói về chuyện kiện tụng, chúng ta hãy nói về giáo dục. Tại sao con trai bà – một nam sinh cao mét tám – lại bị một cô bé mảnh khảnh như Diên Diên đánh? Và tại sao trên vai con tôi lại có vết cào xé này? Tôi hy vọng hệ thống camera của trường sẽ cho chúng ta câu trả lời công bằng.”

Sự thật dưới lớp tro tàn

Camera giám sát ghi lại cảnh con trai bà Lâm cùng một nhóm nam sinh đã vây quanh Cố Diên. Chúng không đánh cô bé, chúng dùng lời nói. Chúng đã lôi bức ảnh mẹ của Cố Diên ra, dùng những lời lẽ nhục mạ nhất để nói về người đã khuất, gọi cô bé là “đứa trẻ bị bỏ rơi” và Nhược Hi là “người đàn bà đào mỏ”. Cố Diên đã chịu đựng cho đến khi chúng định xé nát bức ảnh đó. Cô bé đã lao vào như một con thú nhỏ bị thương để bảo vệ mảnh ký ức duy nhất của mình.

Nhìn những thước phim đó, bàn tay Nhược Hi siết chặt đến mức trắng bệch. Cô quay sang nhìn bà Lâm, giọng nói lạnh lùng đến cực điểm:

  • “Bà Lâm, con trai bà đã xúc phạm đến người đã khuất và xâm phạm đời tư của con gái tôi. Nếu bà muốn kiện, tôi sẵn sàng theo đến cùng. Nhưng tôi tin rằng danh tiếng của tập đoàn Lâm Thị sẽ không muốn xuất hiện trên mặt báo với tiêu đề ‘Dung túng cho con trai bắt nạt nữ sinh’ đâu.”

Người đàn bà kia tái mặt, không thốt nên lời. Cuối cùng, vụ việc được dàn xếp ổn thỏa với lời xin lỗi từ phía nam sinh kia. Nhược Hi ký vào biên bản kỷ luật đình chỉ học ba ngày của Cố Diên rồi dắt tay cô bé ra khỏi trường.

Khoảng lặng trên xe

Suốt quãng đường về nhà, không gian trong xe im lặng đến mức đáng sợ. Cố Diên nhìn ra cửa sổ, đôi vai vẫn còn run rẩy vì dư chấn của cơn giận.

  • “Sao bà không mắng tôi? Ba mà biết chuyện này chắc chắn sẽ rất tức giận.” – Cố Diên lên tiếng, giọng cô bé khàn đặc.

Nhược Hi vẫn tập trung lái xe, cô nói nhẹ nhàng:

  • “Cô không mắng con vì con không làm sai. Bảo vệ mẹ mình là chuyện đúng đắn nhất một đứa trẻ có thể làm. Nhưng Diên Diên này, lần sau nếu muốn đánh người, hãy dùng trí tuệ, đừng dùng nắm đấm. Nắm đấm chỉ làm con bị thương, còn trí tuệ sẽ khiến kẻ thù phải quỳ xuống.”

Cố Diên im lặng. Cô bé không ngờ người phụ nữ mà mình hằng ghét bỏ lại là người duy nhất đứng về phía mình, bảo vệ mình trước những lời nhục mạ mà ngay cả ba cô cũng thường bảo cô “hãy bỏ qua đi cho êm chuyện”.

Những mảnh đời đồng điệu

Về đến nhà, Nhược Hi không bắt Cố Diên về phòng. Cô dẫn cô bé vào phòng làm việc của mình.

  • “Nhìn bức tranh này đi.” – Nhược Hi chỉ vào bức họa đời Thanh đang phục chế dở – “Bảy năm trước, nó bị rách nát, bị nấm mốc và người ta định vứt nó vào bãi rác. Cô đã mất ba năm chỉ để làm sạch bề mặt, và thêm hai năm để nối lại từng sợi tơ. Con cũng giống như bức tranh này, Diên Diên ạ. Những tổn thương quá khứ khiến con tưởng mình là đồ bỏ đi, nhưng thực chất con là một báu vật đang chờ được phục hồi.”

Cố Diên nhìn những dụng cụ tinh vi, nhìn sự kiên nhẫn hiển hiện trên từng nét bút của Nhược Hi. Cô bé bỗng nhiên òa khóc – một tiếng khóc nức nở như trút hết bao nhiêu uất ức, bao nhiêu lớp vỏ bọc cứng cỏi mà cô bé đã cố công xây dựng suốt bảy năm qua.

Nhược Hi không ôm lấy cô bé ngay lập tức. Cô để cô bé khóc, vì cô biết đó là lúc “vết thương bắt đầu được rửa sạch”.

Tối hôm đó, lần đầu tiên sau một tháng, Cố Diên xuống ăn cơm đúng giờ. Cô bé vẫn không gọi Nhược Hi là “mẹ”, nhưng khi Nhược Hi gắp một miếng sườn xào chua ngọt vào bát, cô bé đã lặng lẽ ăn hết mà không đẩy ra.

Cơn gió đông ngoài kia vẫn rít qua khe cửa, nhưng trong biệt thự họ Cố, lớp băng dày đặc dường như đã bắt đầu xuất hiện những vết rạn của sự tan chảy.