Skip to main content

Khi Bão Tố Vây Quanh Thành Trì

Bầu trời Thượng Hải chiều hôm ấy đột ngột chuyển sang màu chì, những đám mây nặng trĩu sà xuống như muốn nuốt chửng những đỉnh tháp chọc trời. Thẩm Nhược Hi đang ở trong phòng làm việc, tay cầm chiếc cọ nhỏ định dặm lại một mảng màu, nhưng tim cô bỗng đập liên hồi, một dự cảm bất an lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.

Rầm!

Cánh cửa phòng bật mở, Cố Diên lao vào, gương mặt tái nhợt không còn giọt máu, chiếc điện thoại trên tay cô bé đang phát đi một bản tin khẩn cấp: “Chuyến bay số hiệu SQ312 từ Thượng Hải đi Singapore đã mất tín hiệu trên vùng biển quốc tế. Hiện chưa tìm thấy mảnh vỡ…”

Đó là chuyến bay của Cố Thanh Sơn.

Khi chỗ dựa duy nhất biến mất

Trong một khoảnh khắc, cả căn biệt thự rộng lớn bỗng chốc trở nên trống rỗng như một cái hang lạnh lẽo. Cố Diên đổ sụp xuống sàn nhà, đôi mắt vô hồn. Cô bé đã mất mẹ bảy năm trước, và giờ đây, người cha – điểm tựa duy nhất còn lại – cũng đang đứng trước cửa tử.

Nhược Hi hít một hơi thật sâu, cô cảm thấy mặt đất dưới chân mình như đang rạn nứt, nhưng cô biết mình không được phép ngã. Cô bước lại gần, ôm chặt lấy bờ vai đang run rẩy của Cố Diên.

  • “Bình tĩnh lại, Diên Diên. Chỉ là mất tín hiệu, chưa có xác nhận gì cả. Ba con là người kiên cường, anh ấy chắc chắn sẽ tìm được cách.”
  • “Bà nói dối! Ai cũng nói thế khi có tai nạn!” – Cố Diên gào lên, nhưng lần này cô bé không đẩy Nhược Hi ra mà vùi đầu vào vai cô, khóc nức nở.

Lũ kền kền xuất hiện

Tin dữ thường bay xa hơn cả gió bão. Khi màn đêm vừa buông xuống, tiếng động cơ xe hơi rầm rập vang lên ngoài cổng. Những người họ hàng mà bình thường cả năm không thấy mặt – Cố Thành (em trai Thanh Sơn) và bà vợ Lý Mỹ – dẫn theo một nhóm luật sư, ngang nhiên xông vào biệt thự.

Họ không mang theo lời an ủi, chỉ mang theo sự tham lam hiện rõ trên gương mặt.

  • “Nhược Hi à, chuyện của Thanh Sơn thật là đáng tiếc.” – Cố Thành lên tiếng, nhưng ánh mắt gã lại đang liếc nhìn bức tranh cổ treo trên tường – “Nhưng tập đoàn Cố Thị không thể một ngày không có chủ. Diên Diên còn quá nhỏ, còn cô… dù sao cô cũng mới về đây có một tháng, chẳng hiểu biết gì về kinh doanh. Tốt nhất là giao lại con dấu và chìa khóa két sắt cho tôi quản lý tạm thời.”
  • “Đúng đó,” – Lý Mỹ phụ họa, giọng mỉa mai – “Cô chỉ là một thợ sửa tranh, biết gì về cổ phiếu? Đừng để tiền mồ hôi nước mắt của nhà họ Cố tan thành mây khói.”

Cố Diên đứng dậy, đôi mắt đỏ hoe vì khóc bỗng rực lên sự giận dữ:

  • “Mấy người cút đi! Ba tôi vẫn còn sống! Ai cho phép mấy người vào đây?”
  • “Con bé này, chú là người nhà của con! Cô ta mới là người dưng!” – Cố Thành quát lớn, định bước lên cầu thang để tiến về phía phòng làm việc của Thanh Sơn.

Bản lĩnh của “Nữ chủ nhân”

  • “Đứng lại.”

Giọng nói của Nhược Hi không lớn, nhưng nó lạnh lùng và sắc sảo như tiếng kim loại va chạm, khiến cả nhóm người khựng lại. Cô đứng ở bậc thềm cao nhất, ánh đèn chùm rọi xuống khiến cô trông như một nữ vương đang bảo vệ lãnh địa của mình.

  • “Thứ nhất, tin tức về anh Thanh Sơn vẫn chưa được xác nhận. Bất kỳ ai nói về việc thừa kế hay quản lý thay thế lúc này đều là vi phạm pháp luật và xúc phạm đến người mất tích.”

Nhược Hi thong thả bước xuống từng bậc thang, mỗi bước đi của cô đều mang theo sự áp bức vô hình:

  • “Thứ hai, tôi là vợ hợp pháp của Cố Thanh Sơn. Theo luật hôn nhân, tôi là người giám hộ trực tiếp của Cố Diên và là người có quyền ưu tiên quản lý tài sản khi chồng vắng mặt. Các vị lấy tư cách gì đòi con dấu?”
  • “Cô… cô định độc chiếm tài sản sao? Đồ đàn bà hám lợi!” – Lý Mỹ chửi đổng.

Nhược Hi nhếch môi, nụ cười đầy sự khinh miệt:

  • “Nếu tôi hám lợi, tôi đã không ngồi đây nói chuyện với các vị. Luật sư Trần,” – cô quay sang nhìn vị luật sư đi cùng Cố Thành – “Ông nên nhắc nhở thân chủ của mình về tội xâm nhập gia cư bất hợp pháp và mưu đồ chiếm đoạt tài sản. Tôi có đủ ghi âm và camera ở đây để đưa các vị ra tòa ngay sáng mai.”

Nhìn thấy vẻ cứng rắn và kiến thức pháp luật vững vàng của Nhược Hi, nhóm họ hàng bắt đầu nao núng. Cố Thành hậm hực chỉ tay vào mặt cô:

  • “Được, để xem cô trụ được bao lâu khi cổ phiếu tập đoàn rớt giá thê thảm vào sáng mai. Chúng ta đi!”

Lời thề dưới ánh trăng

Khi lũ “kền kền” đã rời đi, biệt thự lại trở về với vẻ tĩnh lặng đáng sợ. Cố Diên nhìn Nhược Hi, lần đầu tiên trong ánh mắt cô bé không còn sự thù ghét, mà là một sự nể phục pha lẫn sợ hãi.

  • “Sao bà lại giúp tôi? Bà có thể thỏa hiệp với họ để lấy một số tiền lớn và ra đi mà.”

Nhược Hi ngồi xuống cạnh cô bé, lau đi vệt nước mắt còn sót lại trên má Cố Diên:

  • “Cô đã nói rồi, cô không đến đây vì tiền. Cô đến đây vì Thanh Sơn, và vì… cô nhìn thấy chính mình trong con. Ngày xưa, khi cha mẹ cô mất, họ hàng cũng đã kéo đến như vậy để cướp đi xưởng phục chế tranh của gia đình cô. Lúc đó, không có ai đứng ra bảo vệ cô cả.”

Cô nắm lấy đôi bàn tay lạnh giá của Cố Diên, giọng nói kiên định:

  • “Diên Diên, từ giờ phút này, cô sẽ là bức tường thành của con. Chỉ cần cô còn ở đây, không ai được phép chạm vào một sợi tóc của con hay một viên gạch của nhà họ Cố. Chúng ta sẽ đợi ba con về, dù là một ngày hay mười năm.”

Cố Diên không nói gì, cô bé chỉ lặng lẽ siết chặt tay Nhược Hi. Giữa đêm đen của đại dương và sự tàn khốc của lòng người, hai người phụ nữ vốn dĩ là “kẻ thù” giờ đây đã trở thành những người lính chung một chiến hào.

Đêm đó, họ không ngủ. Nhược Hi bắt đầu mở máy tính, dùng những mối quan hệ của mình trong giới sưu tầm và giới thượng lưu để chuẩn bị cho một cuộc chiến tài chính vào sáng hôm sau. Cô biết, bão tố chỉ mới bắt đầu.