Skip to main content

Những Mảnh Ghép Cuối Cùng Và Canh Bạc Trên Bàn Cờ Cố Thị

Sáng thứ Hai tại Thượng Hải, không khí sặc mùi thuốc súng. Tòa tháp Cố Thị sừng sững giữa trung tâm tài chính Lục Gia Chủy hôm nay bị bao phủ bởi một bầu không khí u ám. Chỉ số cổ phiếu của tập đoàn đang lao dốc không phanh trên bảng điện tử màu đỏ rực. Các cổ đông lớn đang như ngồi trên đống lửa, và ở trung tâm của cơn bão đó, Cố Thành đang đắc ý chuẩn bị cho một cuộc lật đổ ngoạn mục.

Tại biệt thự, Thẩm Nhược Hi đứng trước gương, cô chọn cho mình một bộ âu phục màu đen cắt may tối giản, mái tóc búi cao để lộ gương mặt thanh tú nhưng đầy cương nghị.

  • “Bà thực sự định đến đó sao? Họ sẽ ăn tươi nuốt sống bà đấy.” – Cố Diên đứng ở cửa phòng, đôi mắt vẫn còn quầng thâm vì mất ngủ nhưng khí chất đã bớt đi vẻ nổi loạn, thay vào đó là sự lo lắng chân thành.

Nhược Hi quay lại, cô đeo lên tai đôi khuyên tai ngọc trai đen – thứ duy nhất Thanh Sơn tặng cô trước chuyến đi.

  • “Diên Diên, phục chế một bức tranh không chỉ là nối lại những sợi tơ, mà là giữ cho linh hồn của nó không bị tan rã. Cố Thị là tâm huyết cả đời của ba con, cô sẽ không để nó biến thành một đống đổ nát trong tay những kẻ tham lam.”

Cô cầm lấy tay Cố Diên, giọng nói trầm ấm:

  • “Hôm nay, con hãy đi cùng cô. Con là người họ Cố duy nhất có tư cách đứng ở đó.”

Cuộc đổ bộ vào “Hang Cáo”

Tại phòng họp tầng 50, Cố Thành đang thao thao bất tuyệt về “kế hoạch cứu vãn tập đoàn” bằng cách bán đi những mảng kinh doanh cốt lõi. Khi gã định đặt bút ký vào tờ giấy bãi miễn chức vụ CEO của Cố Thanh Sơn, cánh cửa lớn bật mở.

Tiếng giày cao gót của Nhược Hi gõ xuống sàn đá hoa cương nhịp nhàng, tạo nên một sự áp bức lạ kỳ. Cố Diên đi bên cạnh, mặc bộ đồng phục trường quốc tế phẳng phiu, gương mặt lạnh lùng giống hệt cha mình.

  • “Chào các vị cổ đông. Có vẻ như buổi tiệc hôm nay bắt đầu hơi sớm mà không có sự hiện diện của chủ nhà.” – Nhược Hi thong thả ngồi xuống chiếc ghế chủ tọa vốn dĩ dành cho Thanh Sơn.
  • “Cô Thẩm, đây là cuộc họp nội bộ của hội đồng quản trị. Cô không có quyền…” – Cố Thành đập bàn đứng dậy.
  • “Tôi có quyền.” – Nhược Hi đẩy một xấp tài liệu lên bàn – “Đây là giấy ủy quyền tài sản và cổ phần mà anh Thanh Sơn đã ký cho tôi trước khi đi công tác, có hiệu lực ngay lập tức trong trường hợp anh ấy gặp sự cố. Và đây là Cố Diên – người thừa kế hợp pháp duy nhất của nhà họ Cố. Chúng tôi nắm giữ 45% cổ phần. Ai muốn đuổi chúng tôi ra ngoài?”

Cả phòng họp lặng phắt. Những cổ đông lớn bắt đầu nhìn nhau. Nhược Hi không nói về những con số tài chính khô khan mà cô không am hiểu, cô nhìn thẳng vào vị cổ đông lâu năm nhất – ông Trương:

  • “Ông Trương, ông đã cùng anh Thanh Sơn xây dựng Cố Thị từ một văn phòng nhỏ. Ông biết rõ anh ấy coi trọng giá trị thương hiệu hơn cả tiền bạc. Nếu hôm nay chúng ta bán đi những mảng kinh doanh cốt lõi như ý định của Cố Thành, chúng ta sẽ có tiền ngay lập tức, nhưng Cố Thị sẽ chỉ còn là một cái xác không hồn. Một bức tranh bị cắt nát thì không bao giờ còn giá trị.”

Cô dừng lại một nhịp, thần thái thoát tục nhưng đầy uy quyền:

  • “Tôi yêu cầu đình chỉ mọi giao dịch bán tài sản trong vòng 72 giờ tới. Tôi sẽ dùng tài sản cá nhân và xưởng phục chế tranh của gia tộc họ Thẩm để bảo chứng cho khoản vay ngân hàng, giữ cho giá cổ phiếu không bị bán tháo. Tôi tin anh Thanh Sơn sẽ về.”

Sự điềm tĩnh và quyết liệt của “người đàn bà sửa tranh” đã khiến những cái đầu lạnh trên thương trường phải dao động. Cố Thành tức giận đến mức mặt đỏ tía tai, nhưng gã không thể làm gì trước sự đồng thuận tạm thời của các cổ đông lớn.

Manh mối giữa biển khơi

Khi hai mẹ con bước ra khỏi tòa nhà, một người đàn ông mặc đồ đen, đội mũ sụp che kín mặt tiếp cận họ ở bãi đậu xe. Gã dúi vào tay Cố Diên một chiếc túi nhỏ rồi biến mất trong đám đông.

Trở về biệt thự, hai người hồi hộp mở chiếc túi. Bên trong là một chiếc đồng hồ Rolex đã vỡ nát mặt kính, nhưng phía sau có khắc một dòng chữ nhỏ: “Gửi Diên Diên”. Đó là đồng hồ của Cố Thanh Sơn. Cùng với đó là một mảnh giấy ghi tọa độ GPS của một vùng đảo nhỏ thuộc quần đảo Philippines.

  • “Ba còn sống! Bà nhìn xem, đây là mật mã riêng của ba và tôi!” – Cố Diên hét lên, nước mắt rơi lã chã trên chiếc đồng hồ vỡ.

Tuy nhiên, Nhược Hi phát hiện ra một điều đáng sợ: Mảnh giấy này được gửi kèm một lời cảnh báo bằng tiếng Anh: “Họ đang tìm kiếm ông ấy để thủ tiêu. Đừng tin cảnh sát địa phương.”

Nhược Hi lập tức hiểu ra vấn đề. Cố Thành không chỉ muốn chiếm công ty, gã có thể đã nhúng tay vào vụ tai nạn hoặc ít nhất là đang tìm cách ngăn cản cuộc cứu hộ để Thanh Sơn vĩnh viễn không thể quay về.

  • “Diên Diên, chúng ta không thể chờ đợi chính quyền nữa. Họ có quá nhiều thủ tục và có thể đã bị mua chuộc.” – Ánh mắt Nhược Hi loé lên sự kiên định – “Cô có một người bạn cũ trong giới sưu tầm tranh cổ ở Đông Nam Á, anh ta có đội cứu hộ tư nhân chuyên tìm kiếm cổ vật dưới biển. Chúng ta sẽ tự đi.”

Canh bạc sinh tử

Đêm đó, biệt thự họ Cố đèn đuốc sáng trưng. Nhược Hi không nghỉ ngơi, cô bắt đầu bán đi những bộ sưu tập tranh quý giá nhất mà mình đã dành cả đời để tích góp để có đủ tiền thuê đội cứu hộ tinh nhuệ và máy bay tư nhân.

Cố Diên đứng nhìn Nhược Hi đóng gói những bức tranh quý vào hộp, cô bé khẽ hỏi:

  • “Bà thực sự hy sinh tất cả vì ba tôi sao? Những bức tranh này là mạng sống của bà mà.”

Nhược Hi dừng tay, nhìn cô bé bằng ánh mắt dịu dàng:

  • “Tranh là vật chết, người là vật sống. Cô có thể phục chế một bức tranh, nhưng cô không bao giờ có thể phục chế một người cha cho con nếu anh ấy thực sự ra đi. Diên Diên, trong bức tranh của đời cô, con và ba con mới là những mảng màu quan trọng nhất.”

Lần đầu tiên, Cố Diên không gọi cô là “bà”, mà là một sự im lặng đầy trân trọng. Cô bé tiến lại, cầm lấy cuộn băng keo, cùng Nhược Hi đóng gói những mảnh đời cũ để đổi lấy một hy vọng mới.

Sáng sớm hôm sau, khi Cố Thành vẫn còn đang mưu tính cho cuộc họp tiếp theo, thì một chiếc máy bay trực thăng đã cất cánh từ sân thượng biệt thự họ Cố, hướng về phía biển Đông. Trên máy bay, “dì ghẻ” Nhược Hi và con chồng Cố Diên nắm chặt tay nhau, sẵn sàng đối mặt với bão tố để tìm lại người đàn ông của đời mình.