Skip to main content

#TDC_N 86 CHUYẾN XE ĐÒ CHIỀU 30

9:37 chiều – 11/02/2026

MÙA XUÂN TRÊN CÁNH ĐỒNG DƯỢC LIỆU

Mùng Một Tết năm 2027.

Nắng xuân năm nay dường như trong trẻo và ấm áp hơn mọi năm. Tiết trời Quảng Ngãi buổi sớm dịu dàng, không còn cái gắt gỏng của gió biển hay cái lạnh căm căm của những trận mưa lũ muộn màng như cái Tết đầy biến động một năm về trước. Trên dải đất ven sông Trà Khúc, thay vì những thửa ruộng bỏ hoang hay những bụi cây dại xơ xác, giờ đây là một màu xanh mướt mát, tràn đầy nhựa sống của những luống sâm bố chính, đinh lăng và bạc hà.

Nam đứng trên triền đê, hít căng lồng ngực mùi thơm thanh khiết của thảo mộc quyện với vị mặn mòi của gió sông. Anh không còn mặc bộ vest hàng hiệu trị giá hàng ngàn đô la, cũng không đeo chiếc đồng hồ Patek Philippe lấp lánh. Thay vào đó, anh diện một bộ quần áo đũi màu cát, đôi chân mang đôi dép tổ ong giản dị nhưng bước đi vô cùng vững chãi. Gương mặt Nam giờ đây sạm đi vì nắng gió, nhưng đôi mắt anh lại rực sáng một niềm vui tự tại – thứ ánh sáng mà mười năm làm tổng giám đốc ở Sài Gòn anh chưa từng có được.

Hải Ninh Dược Lộc – Dự án của trái tim

Một năm qua đối với Nam là một cuộc cách mạng thực sự. Anh không bỏ hẳn công việc ở thành phố, nhưng anh đã thay đổi hoàn toàn cách vận hành. Anh giao quyền điều hành tập đoàn xây dựng cho những cộng sự tin cậy, còn bản thân mình dành phần lớn thời gian ở quê để cùng Bắc triển khai dự án “Hải Ninh Dược Lộc”.

Dự án này không đơn thuần là kinh doanh. Nam đã dùng kiến thức quản trị và nguồn vốn của mình để xây dựng một hợp tác xã dược liệu bền vững. Anh xây dựng nhà máy sơ chế hiện đại ngay tại bản, tạo việc làm cho hàng trăm lao động nghèo trong xã – những người mà trước đây vốn chỉ biết trông chờ vào vài sào lúa hay những chuyến đi biển bấp bênh.

Nam nhận ra rằng, sự thành đạt thực sự không phải là xây nên những tòa nhà chọc trời vô hồn, mà là xây dựng được niềm hy vọng trên chính mảnh đất đã sinh ra mình.

Bắc bước tới bên cạnh anh trai, tay xách một giỏ hoa vạn thọ rực rỡ. Gã giờ đây trông đạo mạo hơn, phong thái của một giám đốc sản xuất thực thụ nhưng vẫn giữ nguyên cái chân chất, thật thà của người nông dân bám đất.

  • “Anh Nam! Mẹ đang đợi hai anh em mình về thắp nhang khai xuân đấy. Năm nay vườn mai nở đẹp lắm, đúng như lời anh hứa năm ngoái”.

Nam mỉm cười, vỗ vai em trai:

  • “Đi thôi! Năm nay anh sẽ tự tay đốt bánh pháo thật to, nổ ngay giữa sân nhà mình cho bố vui”.

Ánh sáng trở về trong đôi mắt mẹ

Bước chân hai anh em rộn rã trên con đường bê tông sạch sẽ dẫn vào nhà. Cánh cổng gỗ năm xưa giờ đã được Nam tu sửa lại, vẫn giữ nguyên nét cổ kính nhưng vững chãi hơn. Cây mít già trước ngõ được chăm bón kỹ lưỡng, lá xanh thẫm, che bóng mát cho ngôi nhà năm gian đã được phục dựng hoàn toàn bằng gỗ quý.

Và kia, trên bậc thềm nhà, Mẹ đang ngồi đó.

Nhưng lần này, mẹ không còn lần tràng hạt gỗ trong bóng tối vô định nữa. Sau cuộc phẫu thuật thay thủy tinh thể do Nam mời các chuyên gia hàng đầu từ Singapore về thực hiện sáu tháng trước, mẹ đã tìm lại được ánh sáng. Dù đôi mắt bà vẫn cần một chiếc kính lão dày, nhưng bà đã có thể nhìn thấy màu xanh của lá, màu đỏ của câu đối và quan trọng nhất – bà đã nhìn thấy gương mặt của hai đứa con trai mình.

  • “Nam! Bắc! Hai đứa về rồi đấy à? Sao không vào nhà ngay mà cứ đứng ngoài đê thế?” – Tiếng mẹ vang lên, rạng rỡ và đầy sức sống.

Nam lao tới, ôm chầm lấy mẹ. Cảm giác được nhìn vào đôi mắt mẹ, thấy bóng hình mình phản chiếu trong đó, khiến anh nghẹn ngào đến mức không nói nên lời.

  • “Mẹ ơi, con đây. Năm nay con về sớm nhất xóm, mẹ thấy con có gầy đi không?”

Bà cụ Đặng đưa bàn tay run rẩy vuốt ve gương mặt Nam. Bà nhìn thật kỹ đứa con cả, người mà mười năm qua bà chỉ có thể cảm nhận qua hơi ấm bàn tay:

  • “Gầy đi một chút, nhưng đen và khỏe ra. Đôi mắt con giờ nhìn nó ‘hiền’ lắm Nam ạ. Không còn cái vẻ bồn chồn, toan tính như năm ngoái nữa”.

Khói nhang và lời thề của tình thâm

Giao thừa năm nay không có sự cố hỏng xe trên đèo, không có lũ quét chia cắt con đường vào bản. Nam đã chuẩn bị cho cái Tết này từ ba tháng trước. Anh không mua những giỏ quà tiền tỷ để phô trương, anh cùng Bắc tự tay gói bánh chưng bằng lá dong trong vườn, tự tay muối dưa hành theo công thức của mẹ.

Nam bước vào gian chính, nơi đặt bàn thờ cha. Anh thắp ba nén nhang, làn khói trầm thơm ngát lan tỏa khắp gian nhà. Anh nhìn vào di ảnh của cha, khẽ thầm thì:

  • “Bố ơi, con đã về hẳn rồi. Con sẽ không để mẹ và Bắc phải cô đơn thêm một mùa xuân nào nữa. Con sẽ dùng những gì con học được để làm cho mảnh đất của bố trở nên giàu đẹp hơn”.

Bắc cũng bước lên, đứng cạnh anh trai. Hai đôi vai giờ đây ngang bằng nhau, cùng chung một hướng nhìn, cùng chung một dòng máu đang chảy rực rỡ trong huyết quản. Họ không còn tranh chấp mảnh đất hương hỏa, vì họ hiểu rằng mảnh đất ấy chỉ có giá trị khi nó là nơi gắn kết tình thân.

Chuyến xe đặc biệt của mùng Một Tết

Sau bữa cơm tân niên ấm cúng, Nam dắt mẹ và Bắc ra cửa. Phía trước cổng là một chiếc xe khách đời mới, màu xanh hy vọng, trên xe dán dòng chữ: “HẢI NINH DƯỢC LỘC – CHUYẾN XE NGHĨA TÌNH”.

  • “Mẹ, Bắc, đây là kế hoạch mới của con. Từ năm nay, hợp tác xã của mình sẽ tài trợ mười chuyến xe chất lượng cao mỗi dịp Tết để đón những người con Hải Ninh đang làm ăn xa ở Sài Gòn về quê ăn Tết miễn phí. Con không muốn ai phải trải qua cảnh hỏng xe trên đèo hay chen lấn khổ sở như anh em mình năm ngoái nữa”.

Mẹ Nam nghe vậy thì gật đầu tâm đắc, đôi mắt bà lấp lánh niềm tự hào:

  • “Tốt lắm con. Biết thương người xa xứ là biết thương chính bản thân mình ngày xưa”.

Nam nhìn ra con đường làng, nơi những cánh hoa mai đang bay trong gió xuân. Anh nhớ lại chuyến xe đò chiều 30 định mệnh một năm về trước. Nếu không có sự cố hỏng máy trên Đèo Cả, nếu không có trận lũ quét kinh hoàng, có lẽ anh vẫn đang là một “tổng giám đốc cô đơn” giữa những tòa nhà chọc trời, vẫn đang nghĩ rằng tiền có thể mua được tất cả.

Anh thầm cảm ơn những trắc trở ấy. Chính những vấp ngã trên con đường về quê đã dạy anh biết cách bước đi trên đôi chân của một con người thực thụ. Anh nhận ra một chân lý giản đơn: Hạnh phúc không phải là cái đích ta đến, mà là hành trình ta trở về với chính bản thân mình và những người thân yêu.

Khép lại một hành trình

Khi hoàng hôn của ngày mùng Một Tết bắt đầu buông xuống trên sông Trà Khúc, gia đình họ Đặng quây quần bên hiên nhà. Nam lấy chiếc phong bao lì xì đỏ thắm từ trong rương gỗ năm xưa ra – chiếc phong bao mà mẹ anh đã giữ gìn suốt mười năm. Anh bỏ vào đó một bức ảnh chụp cả gia đình ba người đang cười rạng rỡ giữa cánh đồng dược liệu.

  • “Lì xì cho mẹ, lì xì cho Bắc. Và lì xì cho chính con một cuộc đời mới”.

Tiếng cười vang lên giữa không gian thanh bình của làng quê miền Trung. Mùa xuân đã thực sự về, không chỉ trên những cánh đồng, mà còn nở hoa rực rỡ trong lòng mỗi người. Chuyến xe đò chiều 30 năm ấy cuối cùng đã dừng lại ở một bến đỗ đẹp nhất: Bến đỗ của sự bình yên.