Ngọn Lửa Đêm Trường Và Bản Thiết Kế Của Sự Sống
Trấn Mù Sương đêm nay không có sương, thay vào đó là những đám mây đen nặng trĩu kéo về, báo hiệu một cơn bão rừng sắp sửa ập đến. Không khí oi nồng, đặc quánh mùi đất và cỏ dại bị sấy khô.
Trong xưởng gốm An Nhiên, không khí còn căng thẳng hơn cả thời tiết bên ngoài. Sáng nay, khi Tố Diệp ra con suối thượng nguồn để lấy nước lọc đất, cô bàng hoàng phát hiện dòng nước trong vắt hằng ngày đã bị nhuộm đen bởi dầu thải và đất đá từ một công trình san lấp trái phép phía trên – chính là dự án của tập đoàn Vinh Phát.
Lạc Anh đứng bên cạnh, đôi mắt anh nheo lại đầy nguy hiểm. Anh không nổi giận đùng đùng, nhưng khí chất của một người từng điều hành những dự án tầm cỡ quốc tế khiến không gian xung quanh như hạ nhiệt độ. Anh lấy điện thoại ra, chụp lại hiện trường và gửi đi một tin nhắn ngắn gọn cho người trợ lý cũ ở Singapore: “Gửi cho tôi toàn bộ hồ sơ pháp lý về tiêu chuẩn môi trường của các tập đoàn bất động sản đang có vốn đầu tư từ Singapore tại Việt Nam. Ngay lập tức.”
Anh quay sang nhìn Tố Diệp, giọng nói trầm ấm nhưng vô cùng kiên định:
Đêm thức canh lò: Khi lửa kể chuyện tình
Đêm đó, lò nung truyền thống của xưởng gốm An Nhiên được đỏ lửa. Đây là mẻ gốm mà Tố Diệp đã chuẩn bị suốt một tháng qua – những chiếc bình mang hình hài của gió và mây cao nguyên. Việc nung gốm thủ công bằng củi đòi hỏi người thợ phải túc trực 48 tiếng liên tục, canh nhiệt độ chỉ bằng cách nhìn màu của lửa.
Lạc Anh và Tố Diệp ngồi bên cửa lò. Ánh lửa bập bùng soi rọi gương mặt họ, hắt những bóng dài lên bức tường gỗ cũ kỹ. Tiếng củi nổ lách tách hòa cùng tiếng mưa bắt đầu rơi lộp bộp trên mái ngói.
Tố Diệp lắc đầu, nụ cười phảng phất vẻ hoài niệm:
Lạc Anh im lặng, anh nhìn vào ngọn lửa đỏ rực. Anh chợt nhận ra mình của những năm tháng ở Singapore chính là những khối đất sét chưa qua lửa – nhìn thì có vẻ hoàn hảo nhưng thực chất rất dễ vỡ. Chính sự tĩnh lặng của Tố Diệp và hơi ấm của xưởng gốm này đang “nung” lại linh hồn anh.
Anh xích lại gần, đưa tay nắm lấy bàn tay mảnh mai của cô. Lần này, Tố Diệp không tránh né. Giữa hơi nóng tỏa ra từ lò nung và cái lạnh của cơn bão ngoài kia, hai trái tim như tìm thấy một nhịp đập chung.
Cuộc phản đòn đẳng cấp của “Vua Kiến Trúc”
Sáng hôm sau, khi mẻ gốm vừa hoàn thành, đại diện của Vinh Phát lại xuất hiện, lần này đi cùng họ là một vài cán bộ thanh tra môi trường (vốn đã bị mua chuộc). Mạnh – tay trợ lý hống hách – bước vào với nụ cười đắc ý:
Tố Diệp tái mặt, cô định lên tiếng thì Lạc Anh bước ra từ phía sau gian trưng bày. Anh diện chiếc áo sơ mi trắng đơn giản nhưng khí chất áp đảo hoàn toàn. Trên bàn, anh thong thả đặt xuống một xấp tài liệu dày cộm và một chiếc máy tính bảng đang hiển thị hình ảnh từ vệ tinh.
Mạnh khựng lại, mồ hôi bắt đầu rịn trên trán. Lạc Anh không dừng lại, anh lướt màn hình máy tính bảng:
Lạc Anh bước tới gần Mạnh, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy sức nặng:
Đám người của Vinh Phát lủi thủi rời đi trong sự nhục nhã. Mạnh biết rằng mình đã đụng phải một “con cá mập” thực sự núp bóng dưới hình hài một thợ học gốm.
Bình yên sau cơn bão
Khi nắng lên, sương mù tan đi để lộ một bầu trời xanh ngắt sau mưa. Tố Diệp mở lò nung. Những chiếc bình gốm đầu tiên hiện ra với màu men xanh ngọc bích tuyệt đẹp – một màu sắc tinh khiết mà chỉ có sự kiên nhẫn và ngọn lửa đêm qua mới có thể tạo ra.
Lạc Anh cầm lấy chiếc tách trà đầu tiên anh tự tay nặn (đã qua nung, dù vẫn hơi méo nhưng mang một vẻ đẹp mộc mạc), anh rót vào đó một chút trà thơm, đưa cho cô:
Tố Diệp nhận lấy tách trà, cô nhìn vào đôi mắt chứa chan sự bảo bọc của Lạc Anh. Cô nhận ra, đất mẹ đã mang anh về, không chỉ để chữa lành cho anh, mà còn để anh trở thành ngọn núi vững chãi che chở cho cô và những giấc mơ bằng đất sét.