Skip to main content

Đất Mềm Và Những Vết Sẹo Của Thời Gian

Sáng sớm ở Trấn Mù Sương, không gian như được ướp trong một loại tinh dầu thiên nhiên tinh khiết nhất. Mùi nhựa thông non quyện lẫn với mùi đất ẩm sau mưa tạo nên một bầu không khí khiến người ta muốn hít căng lồng ngực. Lạc Anh thức dậy trên căn gác mái, tai nghe tiếng suối chảy róc rách và tiếng gõ nhịp nhàng của chiếc cối giã gạo thủy lực từ phía xa.

Anh bước xuống lầu, thấy Tố Diệp đã chuẩn bị xong hai bát mì vằn thắn nghi ngút khói, bên trên rắc đầy hành hoa và vài lát nấm hương rừng thơm nức.

  • “Ăn đi rồi vào việc. Đất sét không đợi người, để lâu nó khô thì khó luyện lắm.” – Tố Diệp nói, tay tháo chiếc tạp dề, để lộ vóc dáng thanh mảnh nhưng tràn đầy sức sống.

Lạc Anh ngồi xuống, cảm nhận hơi ấm từ bát mì lan tỏa.

  • “Anh cứ tưởng em sẽ cho anh bắt đầu bằng việc vẽ mẫu hay thiết kế lò nung mới.”

Tố Diệp lắc đầu, nụ cười nhẹ nhàng nhưng kiên định:

  • “Ở xưởng gốm An Nhiên, chúng ta không bắt đầu bằng trí não, chúng ta bắt đầu bằng đôi bàn tay. Nếu anh không hiểu được ‘tính nết’ của đất, bản vẽ của anh cũng chỉ là một tờ giấy vô hồn.”

Bài học đầu tiên: Sự kiêu ngạo của một thiên tài

Sau bữa sáng, Tố Diệp dẫn Lạc Anh vào gian phòng trung tâm – nơi đặt bàn xoay gốm thủ công. Cô đưa cho anh một khối đất sét lớn, màu xám xanh, dẻo quánh.

  • “Việc đầu tiên là ‘vò đất’. Anh phải ép hết bọt khí ra ngoài. Nếu còn bọt khí, khi nung bình sẽ bị nứt.”

Lạc Anh, một kiến trúc sư từng điều hành những dự án nghìn tỷ, tự tin bắt tay vào làm. Anh dùng sức mạnh của một người đàn ông để nhào nặn khối đất. Nhưng thật kỳ lạ, khối đất sét tưởng chừng đơn giản ấy lại như một sinh linh bướng bỉnh. Càng dùng sức, đất càng trở nên cứng nhắc và biến dạng một cách kỳ quặc.

  • “Anh sai rồi.” – Tố Diệp bước lại gần, cô ngồi xuống phía sau anh, đôi bàn tay mềm mại nhưng đầy quyền năng khẽ phủ lên tay anh – “Đất không cần sức mạnh, đất cần sự thấu hiểu. Anh đang ép nó theo ý anh, nhưng anh chưa hỏi xem nó có muốn thế không. Hãy thả lỏng, dùng lực từ lòng bàn tay, không phải từ cơ bắp.”

Sự tiếp xúc bất ngờ khiến Lạc Anh khựng lại. Anh ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt của hoa cỏ và đất trên người cô. Hơi ấm từ đôi tay Tố Diệp truyền sang, khiến nhịp tim vốn đã ổn định của anh bỗng chốc loạn nhịp. Anh nhìn theo cách cô điều khiển khối đất: mềm mại như nước, nhưng chắc chắn như đá. Dưới bàn tay cô, khối đất sét thô kệch dần trở nên bóng mịn, ngoan ngoãn như một đứa trẻ.

  • “Lạc Anh, anh ở Singapore quá lâu rồi. Ở đó, mọi thứ đều được tính toán bằng máy móc, bằng những con số chính xác tuyệt đối. Nhưng gốm thì khác. Gốm là sự kết hợp của đất, nước, lửa và… tâm hồn của người thợ. Nếu lòng anh còn bão tố, đất sẽ không bao giờ định hình.”

Lạc Anh im lặng. Anh nhìn vào khối đất, rồi nhìn vào đôi bàn tay mình. Anh nhận ra bấy lâu nay mình đã sống như một cỗ máy, luôn cố gắng điều khiển mọi thứ theo ý mình mà quên mất cách lắng nghe.

Vị khách lạ và Những bản hợp đồng sặc mùi tiền

Đến buổi chiều, khi Lạc Anh đang lấm lem bùn đất thử nặn chiếc bát đầu tiên, một chiếc xe bán tải đời mới màu đen hầm hố dừng lại trước cửa xưởng. Hai người đàn ông mặc suit, tay xách cặp da bước vào, bước chân của họ trên nền đá tạo ra những tiếng động chói tai, phá vỡ sự tĩnh mịch của xưởng gốm.

Đó là đại diện của Tập đoàn Vinh Phát, một “ông lớn” trong ngành bất động sản nghỉ dưỡng.

  • “Chào Tố tiểu thư. Chúng tôi lại đến đây để bàn về dự án ‘Resort Mù Sương’. Đây là bản hợp đồng cuối cùng, giá trị đã được tăng thêm 20% so với lần trước. Chỉ cần cô ký, xưởng gốm này sẽ biến thành một khu spa cao cấp nhất vùng.” – Người đàn ông tên Mạnh lên tiếng, ánh mắt anh ta nhìn quanh xưởng gốm với vẻ khinh miệt.

Tố Diệp lau tay vào khăn, gương mặt cô trở nên lạnh lùng:

  • “Tôi đã nói rồi, xưởng gốm này không bán. Đây là di sản của cha tôi, của dòng họ tôi.”
  • “Tố tiểu thư, cô đừng ngoan cố. Thời đại này ai còn dùng gốm thủ công nữa? Cô giữ lấy đống đất này để làm gì khi nợ ngân hàng đang chồng chất? Nếu không có chúng tôi rót vốn, xưởng của cô cũng không trụ nổi qua mùa đông này đâu.”

Lạc Anh đứng dậy, anh thong thả gạt lớp bùn đất trên tay, khí chất của một CEO hàng đầu bỗng chốc quay trở lại. Anh bước tới đứng bên cạnh Tố Diệp, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào đối phương.

  • “Nợ ngân hàng của xưởng gốm An Nhiên, từ ngày mai sẽ do tôi tiếp quản. Còn về dự án của các anh… một kiến trúc sư từng đạt giải Pritzker như tôi có thể khẳng định: Phá bỏ xưởng gốm này để xây resort là một sự ngu dốt về mặt thẩm mỹ và kinh doanh.”

Mạnh khựng lại, anh ta nhìn kỹ Lạc Anh, rồi chợt nhận ra điều gì đó, gương mặt biến sắc:

  • “Anh… anh là Lạc Anh? Kiến trúc sư trưởng của tập đoàn S-Design?”
  • “Đúng là tôi. Bây giờ, mời các anh ra cho. Đừng để mùi tiền và khói xe làm hỏng men gốm của chúng tôi.”

Những rung động dưới màn mưa

Khi chiếc xe của Vinh Phát đã rời đi, xưởng gốm trả lại sự yên bình. Tố Diệp nhìn Lạc Anh, đôi mắt cô hiện lên sự phức tạp:

  • “Anh không cần phải làm thế. Anh về đây để chữa lành, không phải để gánh nợ cho em.”

Lạc Anh quay lại, anh lấy một nắm đất sét, bắt đầu nhào nặn một cách vụng về nhưng kiên nhẫn:

  • “Anh về đây để tìm lại linh hồn của mình, Tố Diệp ạ. Và linh hồn của anh dường như đang nằm ở xưởng gốm này. Giúp em giữ lại nơi này, cũng chính là giúp anh giữ lại chính mình.”

Cơn mưa chiều cao nguyên lại ập đến, xối xả trên mái ngói. Họ ngồi bên nhau giữa hàng nghìn tác phẩm gốm dở dang. Tố Diệp kể cho anh nghe về giấc mơ mang gốm Mù Sương ra thế giới, còn Lạc Anh phác thảo trên nền đất một ý tưởng kiến trúc mới: biến xưởng gốm thành một bảo tàng sống, nơi con người có thể đến để thực sự chạm vào đất mẹ.

Đêm đó, dưới ánh đèn vàng, Lạc Anh cuối cùng cũng nặn được một chiếc tách trà đầu tiên. Nó méo mó, không hoàn hảo, nhưng anh mỉm cười – nụ cười của một đứa trẻ vừa tìm thấy báu vật. Anh nhận ra, những vết sẹo của thời gian trên khối đất này, cũng giống như những vết thương trong lòng anh, chỉ cần có đủ tình yêu và sự nhẫn nại, chúng sẽ trở thành những họa tiết đẹp nhất.

Nhưng Lạc Anh không biết rằng, tập đoàn Vinh Phát không dễ dàng bỏ cuộc như vậy. Và trong màn sương mù ngoài kia, một âm mưu nhằm phá hủy nguồn nước của xưởng gốm đang dần hình thành.